Chương 115: Chiến sĩ

"Tấn công!"

Nghe thủ lĩnh hô lên, Derrick hơi ngẩn người, sau đó theo bản năng giơ hai tay ra.

Trong quá trình này, tầm mắt cậu chợt mơ hồ, cổ họng phát ra âm thanh đầy áp lực, cực trầm thấp.

Một quả cầu thần thánh rực cháy từ hư vô rơi xuống, nuốt trọn cả bóng dáng của "Thiên Sứ Bóng Tối" Sasrir và Colin Iliad.

Trước khi ánh hào quang nổ tung, Derrick kéo cánh tay ra sau, để bàn tay ngưng tụ một "Thanh giáo vô ám" sáng chói thuần khiết.

Trong tiếng xẹt xẹt, thanh giáo ánh sáng này xuyên qua quả cầu lửa, nhắm trúng vào đầu của ác linh kia.

Ánh hào quang chói mắt, sáng rực tràn ra, bao trùm cả khu vực, Klein đang kiềm chế suy nghĩ điên cuồng trong đầu bởi vì quá gần mà không thể tránh né, đành phải nhắm hai mắt lại, gương mặt nhăn nhó, cảm thấy những con "Trùng Linh Hồn" đang bốc hơi lên, cảm thấy sự liên hệ còn chưa hoàn toàn thành lập giữa "Phiến đá Khinh Nhờn" và "Chúa Sáng Thế Chân Thật" bị tịnh hóa đi khá nhiều.

Ở nơi giống như có một vầng mặt trời dâng lên, bóng dáng "Thiên Sứ Bóng Tối" Sasrir lờ mờ hiện lên, vặn vẹo lung lay, nhạt dần rồi tan rã trong ánh sáng rực rỡ và những ngọn lửa thần thánh.

Sau đó, các bóng đen đang bao phủ lên vách tường, cột đá và nền nhà cũng bắt đầu tan rã, để lộ ra ánh sáng hoàng hôn màu cam.

Tòa cung điện bí mật, bị ngăn cách với thế giới hiện thực bên ngoài rốt cuộc đã mất đi sức mạnh để duy trì, không còn gì ngăn cách với sự ảnh hưởng từ bên ngoài nữa.

Điều này cũng có nghĩa rằng ác linh đặc thù mất đi sự liên hệ với "Biển Hỗn Độn" đã thực sự bị tịnh hóa.

Thời điểm cung điện bóng đen bắt đầu sụp đổ nhưng chưa hoàn toàn tan rã, một sức mạnh vô hình rốt cuộc xuyên qua vách tường, giáng xuống, khiến một phần bị ăn mòn đang tụ tập lại trong cơ thể Klein sống lại!

Chúng trồi lên trước ngực Klein, hóa thành một cục máu thịt đen kịt.

Cục máu thịt này chợt thoát khỏi người Klein, cắt đứt sự liên hệ vô hình với anh, nhanh chóng vặn vẹo biến thành bàn tay khổng lồ, dựa vào "tia sáng" hư ảo nối bản thân với "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ nhất, chộp vào món vật phẩm đó.

Cùng lúc đó, trong thế giới giấc mơ của "Di tích thần chiến", trước hình chiếu của cung điện Vua Cự nhân.

Amon đội mũ mềm chóp nhọn, mặc áo dài cổ điển màu đen, ngồi trên lan can xám trắng cao lớn, đưa lưng về phía biển mây màu cam, thản nhiên nhìn cánh cửa lớn màu lam xám giăng kín đinh vàng kia, không biết đã chờ đợi bao lâu.

Đột nhiên, hắn chỉnh lại chiếc kính độc nhãn trên mắt phải, ung dung nhảy xuống khỏi lan can, đi tới trước cửa hình chiếu cung điện Vua Cự nhân.

"Sức mạnh của "Biển Hỗn Độn" bắt đầu biến mất, có thể sử dụng "bug" kia để trực tiếp đi vào..." Amon vừa mỉm cười tự nói, vừa giơ tay phải ra đặt lên hình chiếu của cánh cửa.

Bóng dáng hắn lập tức mềm oặt, mất đi cảm giác chân thực, "chui" vào trong cánh cửa như một luồng ánh sáng.....

Trong một chiến trường, Backlund.

Crestet Cesimir để mái tóc ngắn màu nâu vàng, có đôi mắt xanh thẫm, anh đang quỳ một gối dưới đất, cắm một thanh kiếm xương màu trắng tuyền cao chưa đến một mét trước người để chống đỡ cơ thể.

Trên người anh lỗ chỗ những vết cháy đen và những khe hở xuyên qua cơ thể, hàm răng anh gồ lên, trở nên bén nhọn giống loài thú.

Ý thức của chấp sự cấp cao của "Kẻ Gác Đêm" này đã bắt đầu mơ hồ, anh gian nan dời ánh mắt đang nhìn phía kẻ địch đã suy yếu ở phía xa, chuyển về phía bầu trời.

Ánh hoàng hôn màu cam đã xâm nhập vào một phần đêm tối thâm trầm.

Crestet Cesimir cố gắng rút thanh kiếm xương ra, đứng dậy chiến đấu, làm tròn trách nhiệm cuối cùng của một "Kẻ Gác Đêm", nhưng cánh tay anh run dữ dội, hô hấp đã trở nên yếu ớt.

Dưới bầu trời sao là bóng đêm yên tĩnh vô biên vô hạn, mọc đầy hoa ánh trăng, dạ hương thảo.

Đột nhiên, từng luồng hào quang màu cam chiếu vào đất nước này, khiến một khu vực quay trở về hoàng hôn, khiến những bụi cây ngọn cỏ, những đóa hoa lần lượt khô héo, điêu tàn.

Trong hoàng hôn cô tịch, một bóng người cao to như ngọn núi bước ra, tứ chi hắn hơi dài, mặc một bộ giáp màu bạc rách bươm, mặt đeo mặt nạ giáp, chỉ mơ hồ lộ ra hai tia sáng màu cam.

Trong tay hắn xách theo một thanh kiếm rất lớn, để mũi nhọn rủ xuống tự nhiên, chạm xuống "mặt đất" chìm trong bóng tối.

Khi Cự nhân kh*ng b* này bước từng bước về phía trước, thanh kiếm dài không ngừng khuấy động bóng đêm, khiến mặt đất rách ra, hoàng hôn đọng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!