Sau khi dỗ dành một hồi, Aaron Ceres và Wilma Gladys rốt cuộc cũng làm cho đứa trẻ sơ sinh yên tĩnh trở lại.
'Phù...' Aaron có vóc người cao gầy khẽ thở phào, đứng thẳng người dậy, đẩy chiếc kính viền vàng lên, gật đầu tỏ ý xin lỗi khách, im lặng vài giây mới sắp xếp được từ ngữ:
"Xin lỗi, trẻ nhỏ đều như thế."
"Đúng vậy." Klein mỉm cười đáp lại, tỏ vẻ mình không để ý chút nào.
Tiếp đó anh nói sang chuyện khác, tiếp tục chia sẻ những gì mình mắt thấy tai nghe ở Đông Tây Balam.
Trong quá trình đó, anh lại một lần nữa sử dụng năng lực phi phàm, để toàn bộ người trong phòng rơi vào cảnh ảo, còn mình thì cầm ly kem vừa rồi chưa ăn xong, đổi thìa bạc khác, mỉm cười đứng dậy, đi đến trước chiếc xe đẩy trẻ em, ôn hòa hỏi:
"Will, muốn ăn không?"
Không đợi thằng nhóc mập mạp được bọc trong tơ lụa màu bạc kia đáp lại, giọng nói của anh càng thêm dịu dàng hơn chút:
"Giờ ngài đã ra đời, chắc là có thể gấp được hạc giấy rồi. Vậy thì tôi không cần thường xuyên đến nhà gặp mặt nữa. Ngài cũng biết việc này rất dễ khiến người khác nghi ngờ."
Will Auceptin Ceres trừng mắt nhìn Klein một cái, không trả lời.
Klein không hề chùn bước, lấy một tờ giấy trắng có chất lượng khá tốt ở bên cạnh, đặt nó vào trong chiếc xe đẩy.
Sau đó, anh cúi người xuống, dùng thìa bạc múc một ít kem.
"Toàn bộ quà tặng của vận mệnh, đều đã được âm thầm đề giá từ sớm rồi, không phải sao?" Klein vừa chuyển động chiếc thìa bạc trong tay, vừa khẽ cười nói.
Will nằm trong chiếc xe đẩy giơ tay trái lên lau nước mắt còn chưa khô trên mặt, lẩm bẩm một câu:
"Đối với người phi phàm con đường "Vận Mệnh" mà nói, đều phải trả những thứ được đề trên bảng giá trước, sau đó mới đợi quà tặng."
Mói xong, thằng nhóc mũm mĩm kia cầm lấy tờ giấy trắng, dùng động tác có vẻ gian nan gấp thành con hạc giấy, vừa gấp còn vừa hơi nức nở.
Klein đứng trước chiếc xe đẩy, giữ nguyên chiếc thìa bạc, mỉm cười nhìn cảnh tượng này.....
Một chiếc xe ngựa xuất phát từ phố Pinster, chạy đến Giáo đường Thánh Samuel.
Lúc đi ngang qua căn nhà số 160 phố Boklund, Leonard Mitchell xuyên qua cửa kính xe, liếc mắt nhìn nơi đó một cái, nói như lẩm bẩm:
"Dwayne Dantes cũng đã trở lại."
Trong đầu anh lập tức vang lên giọng nói hơi già nua kia:
"Vận mệnh chung quy sẽ tụ hội."
"Ông già, sau khi ông tỉnh dậy, càng ngày càng giống kẻ buôn thần bán thánh." Leonard không nhịn được chế giễu một câu.
Pallez Zoroast bật cười hai tiếng, không trả lời.
Sau khi đi vào Giáo đường Thánh Samuel, Leonard được một mục sư dẫn đường, tiến vào phòng sách của Thánh Anthony
- Tổng giám mục Backlund.
Anthony Stevenson mặc một chiếc áo dài màu đen pha đỏ, đôi mắt sâu thẳm, mặt không để râu, đứng ở trong bóng râm của chiếc tủ, trông giống như một sự tồn tại chưa xác định đang ở sâu trong bóng tối nhìn chăm chú vào tất cả, khiến người ta cảm nhận một nỗi sợ hãi không biết từ đâu đến.
"Ngài Tổng giám mục, ngài cho gọi tôi có việc gì vậy?" Leonard mặc dù đã đoán được, nhưng vẫn cúi chào bằng tư thế không được tiêu chuẩn cho lắm.
Anthony khẽ gật đầu nói:
"Cống hiến mà anh làm ra đã đủ, có thể xin trở thành "Linh Vu" danh sách 5. Nhưng ma dược "An Hồn Sư" của anh còn chưa tiêu hóa hết, cho nên tôi sẽ rút anh khỏi tiểu đội Soest, phân công một vài nhiệm vụ riêng cho anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!