Chương 18: Nguyên nhân cái chết của Medici

'Quả nhiên...' Sau khi chứng thực được suy nghĩ của mình, Leonard không còn băn khoăn về chuyện này nữa, mà quay về vấn đề chính:

"Ông già, chẳng phải vừa rồi ông hỏi tôi đã vào giấc mơ của ai sao?"

"Ừm, trong quá trình báo thù Ince Zangwill hôm đó, anh em của Amon, một Vua Thiên Sứ nào đó đã xuất hiện."

Giọng nói hơi già nua trong đầu anh không đáp lại ngay, qua vài giây mới thở dài nói:

"Đúng như tôi đoán, chuyện liên quan đến "0-08" luôn dẫn Adam đến ở một đoạn nào đó."

"Cũng may, tôi đã lựa chọn ngủ say trước."

Leonard không kịp suy xét lời nói của Pallez Zoroast, kinh ngạc thốt lên theo bản năng:

"Ông già, ông, ông nói ra cái tên đó rồi!"

Ánh mắt Adam lập tức hướng đến, thậm chí đã hướng đến rồi!

Giọng nói hơi già nua kia "ha" một tiếng:

"Không ngờ cậu cũng biết đặc thù của Adam... Nhưng nếu người nói là tôi thì không sao, sẽ chỉ cho rằng người khác đang nói mà thôi. Đương nhiên cậu cũng không cần phải biết quá nhiều, như vậy chắc chắn cậu sẽ ngẫu nhiên suy nghĩ một chút, với tần suất quá cao hoặc ở khoảng cách gần, Adam cũng sẽ biết, giống như "0-08". Hơn nữa, phạm vi ảnh hưởng của "0-08" chỉ là một thành phố, còn Adam là cả thế giới."

'Kinh khủng hệt như Amon... Một tồn tại khủng khiếp khác...' Leonard lấy lại sự bình tĩnh, ép mình không được nghĩ đến chuyện của Adam nữa, nhớ lại lời Pallez Zoroast vừa rồi.

Đột nhiên, anh suýt nữa không kìm được mà thốt ra khỏi miệng:

"Ông già, ông ngủ say không phải vì suy yếu, mà là lo đụng phải anh em Amon?"

"Khụ." Pallez đằng hắng một tiếng, rồi nói: "Hai phương diện đều có nguyên nhân, cũng không mâu thuẫn nhau. Sau khi cho cậu hai con "Trùng Thời Gian", trạng thái của tôi lại kém đi. Trong tình huống như thế, tôi lấy cái gì để đối diện với Vua Thiên Sứ, che giấu sự tồn tại của mình? Tôi đã lớn tuổi rồi, chân tay già yếu, nếu không cần thiết thì chắc chắn phải trốn một chút."

Leonard nhất thời không tìm ra từ ngữ phản bác, cách mấy giây mới nói:

"Anh em với Amon hẳn là còn cổ xưa hơn cả ông, Thần Mặt Trời Cổ Đại chính là cổ thần trước Đại Tai Biến..."

Không đợi Pallez Zoroast đáp lại, anh khẽ thở phào nói:

"Nói cách khác, bởi vì ông tự phong bế và ngủ say, nên

Vua Thiên Sứ kia không phát hiện ra tôi có vấn đề?"

Pallez cười haha nói:

"Không, phát hiện ra rồi."

"..." Leonard nghệt mặt ra, suýt nữa thì nhìn ngó xung quanh.

Anh nghi ngờ Adam đang yên vị ở góc nào đó trong phòng, yên lặng nghe mình và ông già nói chuyện!

Lúc này, Pallez Zoroast lại bổ sung thêm:

"Lúc ấy cậu ở khoảng cách rất gần, cậu cho rằng suy nghĩ trong lòng mình có thể giấu được một Vua Thiên Sứ chứa đựng "Tính duy nhất" của con đường "Khán Giả" sao?"

"Hơn nữa, vào thời khắc mấu chốt, cậu hầu như toàn khẽ hô lên "Ông già", "Ông già" một cách thiếu lễ phép."

Leonard ngẩn người, đáp lại theo bản năng:

"... Ông, ông nghe thấy à?"

Anh nghi ngờ ông già rõ ràng có nghe thấy, nhưng cố tình không đáp lại, sợ bị Adam phát hiện ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!