Giáo đường Thánh Samuel, bên trong phòng cầu nguyện lớn.
Vị giám mục tóc ngắn màu đen thu hồi ánh mắt, không nhìn quý ngài trung niên trước thùng quyên góp, cũng không sinh ra suy nghĩ đi qua bắt chuyện.
Ở chỗ này, tại trước thánh đàn, ông đại diện cho giáo hội, dưới cái nhìn của Nữ Thần, không có khả năng bởi vì ai quyên tiền nhiều mà nhiệt tình mà đối đãi.
Tuy nhiên, ông nhớ kỹ tướng mạo tương đối không tồi và khí chất trưởng thành, nho nhã c*̉a đối phương, dự định sau này nếu có cơ hội gặp lại, thử làm quen một chút.
Lẳng lặng mà nhìn tờ tiền mặt cuối cùng lọt vào bên trong thùng quyên góp, Klein nhắm mắt, xoay người rời đi.
Khi đi ngang qua giám mục giảng đạo, anh cố ý liếc mắt nhìn nhân viên thần chức kia, mỉm cười gật đầu.
Giám mục đáp lại với nụ cười ấm áp, điểm bốn cái thuận kim đồng hồ trên ngực.
Klein không vội vã tiếp xúc với nhân viên tương quan, hành vi của mình phải phù hợp logic, không tồn tại chỗ đột ngột khiến người khác hoài nghi. Anh trầm ổn mà nghiêng người đi qua một tín đồ, dọc theo lối đi nhỏ trở về vị trí ngồi vừa rồi, cầm lấy mũ và gậy batoong, đi từng bước ra khỏi giáo đường.
Lúc này, các tín đồ nghe giảng đạo xong hoặc đến thùng quyên góp biểu đạt tâm ý, hoặc trực tiếp đứng dậy rời đi, không cảm thấy có vấn đề gì, bởi vì đây không phải hành vi ép buộc.
Cho dù tín đồ thành kính nhiệt tình yêu thích quyên tiền, cũng không phải mỗi lần đến đều đến thùng quyên góp nhét tiền, thường thường sẽ nhìn tình huống c*̣ thể c*̉a gia đình, một tuần hoặc hai tuần sẽ ủng hộ một hai lần.
Giai cấp bình dân mỗi lần đại khái mấy xu, giai cấp trung sản 3 đến 5 saule, phú hào và các quý tộc dùng đồng Bảng, không vượt hơn 100.
Đây là tình huống bình thường, ngày Thánh lễ hàng năm c*̉a Nữ Thần Đêm Tối, cũng là Ngày Lễ Mùa Đông, số tiền quyên góp sẽ tăng lên rất nhiều. Bình dân dư dả tiền tài sẽ lựa chọn 2 đến 3 saule, giai cấp trung sản khoảng 5 bảng, người của xã hội thượng lưu thì trực tiếp quyên tiền cho giám mục c*̉a giáo khu, tổ chức từ thiện c*̉a giáo hội, mấy trăm bảng đến mấy ngàn bảng.
"Ngày Lễ Mùa Đông" chỉ ngày có đêm dài nhất trong năm, được xem như là sinh nhật c*̉a Nữ Thần Đêm Tối.....
Ra khỏi giáo đường, Klein đứng ở sân bên ngoài, như không có chuyện gì mà nhìn đàn bồ câu trắng bay lên, lại bay vòng đáp xuống.
Anh thậm chí còn mua chút đồ ăn từ người bán hàng rong, nhàn nhã cho bồ câu ăn, không dự định tự mình xem quảng cáo, tìm kiếm nơi ở thích hợp c*̉a khu Bắc, bởi vì cái này là nhiệm vụ c*̉a quản gia.
Một quản gia ưu tú sinh sống nhiều năm tại Backlund, theo lý nên biết các quý tộc khác nhau, phú hào khác nhau, cùng với giai cấp trung sản đỉnh cấp có thể cung cấp trợ giúp cho chủ nhân đại khái ở quảng trường nào, tuỳ mục đích mà lựa chọn nơi ở.
Gặp gỡ giữa hàng xóm mới là bước đầu tiên tiến vào vòng tròn tương ứng c*̉a người mới!
"Mặc kệ là câu lạc bộ Carleton nơi đại lão c*̉a Đảng Bảo Thủ tụ tập, câu lạc bộ Người Tự Do c*̉a Tân Đảng, cùng với câu lạc bộ quân nhân tại ngũ hoặc xuất ngũ, cũng đều phải có người tiến cử, mới có thể tiếp xúc... Ai, vương quốc hiện tại chính là câu lạc bộ chính trị." Klein kiềm chế mạch suy nghĩ, lo lắng sau khi kết thúc hành vi xây dựng hình tượng bằng việc cho bồ câu ăn, thì nên làm cái gì.
Sau khi cân nhắc nghiêm túc, anh phát hiện bản thân mình thật sự không có chuyện gì cần lập tức đi làm, bởi vì kế hoạch còn dừng lại ở tầng ngoài.
Vì vậy, anh chuẩn bị đi dùng một phần bữa trưa sang trọng mà phong phú, đây là hành vi cần phải có c*̉a Dwayne Dantes, cũng là tò mò c*̉a bản thân Klein.
Trong mấy tháng ở Backlund trước đây, từ đầu đến cuối anh không có dũng khí đi mấy nhà hàng nổi danh trong thành phố lớn để mở mang kiến thức, một mực ăn ở nhà mình, tiệc đứng c*̉a câu lạc bộ Quelagg, những nhà hàng bình thường trên phố và phòng bếp của gia đình luật sư Jurgen. Thỉnh thoảng đi khu Đông, giải quyết bữa sáng hoặc cơm trưa trong quán cà phê thoạt nhìn cũng đầy dầu mỡ.
"Nhà hàng Laborie? Bếp trưởng c*̉a bọn họ có người nói là đi ra từ nhà c*̉a Bá tước Hall, cung cấp phong vị quý tộc bình thường khó có thể tiếp xúc cho các phú ông, các đại luật sư, nhân viên cao cấp c*̉a chính phủ... Bá tước Hall hình như có đầu tư nhà hàng này, chiếm không ít cổ phần... Ừm, chổ này chủ yếu kinh doanh đồ ăn bản địa Backlund, đồ ăn ngọt vô c*̀ng nổi danh, giá cả rất không thân thiện...
"Nhà hàng Intis Srenzo, nơi này có đồ ăn c*̉a Intis chính thống nhất, ha ha, không ít đồ ăn bên trong mang danh hiệu c*̉a Roselle, tuyên bố rằng nó có nguồn gốc từ các món ăn trong cung điện của Đại đế... Hơn nữa, nó không giống đại đa số nhà hàng, mỗi ngày chỉ cung cấp vài món ăn chủ để lựa chọn, thực phẩm vô c*̀ng phong phú..." Klein hồi ức tin tức c*̉a những nhà hàng đỉnh cấp trước đây xem trên báo chí và tạp chí, cuối cùng quyết định tới thưởng thức món ăn cung đình c*̉a đại đế một chút.
Anh không dừng lại, đón một chiếc xe ngựa, đi đến nhà hàng Intis Srenzo ở khu Tây.
Tới cửa, Klein vừa đem áo khoác, mũ, gậy batoong giao cho một người bồi bàn mặc áo gilê đỏ, vừa hỏi đối phương:
"Còn bàn trống không? Tôi không có đặt trước."
"Vẫn còn thưa ngài." Bồi bàn không có dị dạng, thái độ khiêm tốn mà hỏi thăm, "Thưa ngài, đây là lần đầu tiên ngài tới đây sao? Ngài đến một mình ạ?"
Klein thản nhiên gật đầu, mỉm cười nói:
"Đúng vậy."
"Tôi có thể được may mắn giới thiệu cho ngài một số món ăn và rượu đặc sắc nhất c*̉a nhà hàng chúng tôi không?" Bồi bàn vừa nói, vừa dẫn khách đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!