"Vậy xin ngài chờ một lát, ngài muốn dùng cà phê, hay là hồng trà?" Baylin nhiệt tình hỏi thăm.
Klein cười cười nói:
"Lúc trẻ tuổi, tôi thích cà phê, thích loại thơm nồng, nhưng hiện tại, tôi lại thích hồng trà hơn."
"Tôi cũng thích hồng trà, vậy... một ly hồng trà Marquis?" Baylin cười đề nghị.
Cà phê và hồng trà đãi khách c*̉a "Hiệp hội người hầu gia đình trợ giúp thành phố lớn" đều là loại bình thường, thuộc về chất lượng tầm trung, hồng trà Marquis là loại mà Baylin mang từ nhà đến để bản thân tự thưởng thức.
Klein cũng không phải là người không có kiến thức, hơn nữa rất giỏi quan sát. Vừa rồi sau khi vào cửa, đã đem các chi tiết c*̉a cảnh vật chung quanh nhét vào trong mắt mà không lộ vết tích, phát hiện cà phê và hồng trà trong tủ trưng bày đều rất bình thường, tin tưởng chất lượng khẳng định không cao. Do đó, anh cho rằng hồng trà Marquis hoặc là hiệp hội cất kỹ, dùng để chiêu đãi khách quý, hoặc thuộc về sở hữu tư nhân c*̉a cô gái trước mặt, nhưng mặc kệ thế nào, đều đủ để nói rõ tâm ý của đối phương.
Anh không vạch trần, cười cười nói:
"Cảm ơn, tôi không cách nào cự tuyệt đề nghị của cô.
Không biết nên xưng như thế nào, quý cô?"
"Baylin, gọi Baylin là được." Baylin tươi cười như hoa mà gật đầu nói.
Cô nhẹ nhàng đi vào phòng trong, bảo đồng nghiệp phụ trách tư liệu chọn ra người thích hợp. Sau đó, trở lại quầy tiếp tân, cầm lấy một hộp thiếc bạc, động tác thuần thục mà pha hồng trà.
A, có gương mặt dễ nhìn, khí chất phong độ, ăn mặc thể hiện thân phận, dù cho đã trung niên, cũng có thể cảm thụ được thiện ý c*̉a cô gái đẹp... Klein lần đầu trải nghiệm chuyện cùng loại, nhịn không được thổn thức một câu.
Điều này làm cho anh càng cảm nhận được tầm quan trọng của câu "Chỉ có thể là bản thân mình" trong quy tắc đóng vai c*̉a 'Người Không Mặt'.
Nếu như không vững vàng nhớ kỹ điểm này, trầm mê với ưu thế do bề ngoài mang đến, vẫn giữ hình dạng tương ứng, quên thậm chí bài xích bản thân trong quá khứ, dần dần lạc lối!
Rất nhanh, Baylin bưng một tách trà sứ trắng nạm vàng đến, đặt tới trước mặt c*̉a Dwayne Dantes, cười nhẹ nói:
"Nó còn cần để nguội một chút."
Klein cúi đầu nhìn tách trà, như là nói đùa:
"Cái này vừa lúc có thể khiến tôi điều chỉnh tâm tình một chút, để thay đổi phương thức mà đối đãi tách hồng trà này."
Lời khen tặng và cảm ơn ngầm c*̉a hắn khiến tâm tình của Baylin càng trở nên phấn chấn, chỉ cảm thấy ngài Dantes là một quý ngài chân chính, hơn nữa rất biết cách dùng từ.
Ngài ấy khẳng định không phải tín đồ c*̉a Chúa Tể Bão Táp... Baylin vuốt mái tóc dài màu nâu, chủ động trở về phòng trong, thúc giục đồng nghiệp.
Không bao lâu, cô cầm một xấp tư liệu đi đến, ngồi vào chiếc ghế sôfa đối diện, nói:
"Trải qua chọn lọc, ở đây có ba quản gia thích hợp, tôi giới thiệu đại khái trước một chút.
Người thứ nhất, ngài Asnia, 55 tuổi, ông ấy đã từng phục vụ cho Tử tước Yorkville, sau này bởi vì Tử tước đầu tư khảo sát tài nguyên khoáng sán thất bại, tài chính gia tộc xuất hiện nguy cơ, phải bán của cải, đất đai, trang viên lấy tiền mặt, khiến rất nhiều người hầu rời đi, trong mười năm này, ông được hai phú ông thuê làm, làm ra cống hiến trác tuyệt cho gia tộc c*̉a bọn họ."
Khi nói chuyện, ánh mắt Baylin phát sáng, tựa như ẩn dấu hai ngôi sao, mang theo vẻ hăng hái đặc biệt c*̉a thiếu nữ.
Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:
"Vậy ông ấy vì sao lại rời hai người phú ông kia?"
Baylin cười đáp:
"Phú ông thứ nhất đầu tư lớn tại Đông Balam, đưa cả gia đình đến, ngài Asnia không muốn rời Backlund, cho nên chủ động từ chức. Người thứ hai bởi vì tình huống thân thể không tốt, đem sự vụ trong nhà giao cho con trai, mà người kia có quản gia tín nhiệm hơn.
Ngài Asnia là tín đồ c*̉a Nữ Thần Đêm Tối, khuynh hướng chính trị càng thiên về Đảng Bảo thủ, yêu cầu lương một năm là 130 bảng."
"Nguyện Nữ Thần phù hộ ông ta." Klein vẽ bốn điểm thuận kim đồng hồ trên ngực, vẽ một mặt trăng đỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!