Chương 42: Manh mối

Cô ta còn chưa chết? Trốn thoát được? Cô ta vậy mà còn muốn báo thù cho vương tử Edessak? Thấy Trissy, Klein đang đứng ở sau bức màn thiếu chút nữa không khống chế được vẻ mặt của mình.

Tuy căn cứ theo cuộc đối thoại trước đó anh đã mơ hồ có chút suy đoán, nhưng sự thật xuất hiện trước mắt vẫn làm anh cảm thấy mọi chuyện vượt quá mình tưởng tượng.

Không cần bói toán lúc ở cảnh trong mơ, anh vẫn có thể hồi tưởng lại cuộc đối thoại của mình và Trissy trước sự kiện Sương Mù Backlund, thời điểm đó cô ta còn khẩn cấp muốn thoát khỏi sự khống chế của vương tử Edessak, thoát khỏi kẻ thao túng vận mệnh phía sau màn, lúc nào cũng cảm thấy cuộc sống mình tràn ngập đau đớn.

Ma Nữ vốn là đàn ông vậy mà lại bán linh hồn cho Tà Thần vì báo thù cho vương tử Edessak? Kịch bản này chẳng khác gì một cuốn tiểu thuyết ngôn tình ba xu điển hình! Khóe miệng Klein giật giật mấy cái, "nhìn" quản gia Walter đưa một túi thức ăn cho Trissy, "nghe" thấy ông dặn dò hai câu, sau đó xoay người ra khỏi con đường ẩn nấp.

Đúng lúc này, trong thị giác của bản thân Klein, trong nhà Nghị viên Macht có một bóng người nhảy ra, dọc theo con đường tối mịt, rất nhanh tới gần cửa vào cống thoát nước, đúng là Hazel có vật phẩm thần kì con đường 'Kẻ Trộm'.

Tiếp tục như vậy sẽ đụng mặt Walter... Đây đâu phải cửa vào cống thoát nước, rõ ràng là cửa chính thị trường náo nhiệt! Klein nhìn phía dưới, suýt nữa nâng tay phải ôm mặt bất lực.

Đi tới chỗ cửa cống thoát nước, Hazel cảnh giác quan sát trái phải vài giây, tiếp theo mới mở nắp cống leo xuống, toàn bộ quá trình liền mạch, lưu loát, vô cùng chuyên nghiệp.

Đặt chân xuống nền đất ẩm ướt, cô dọc theo ống dẫn bằng sắt rỉ sét cùng dòng nước đen dơ bẩn chậm rãi chảy xuôi, mục đích rõ ràng đi rất nhanh về phía trước.

Đột nhiên, cô thấy sau lưng rét run, xương sống phát lạnh, từng sợi tóc gáy dựng hẳn lên.

Ngay sau đó, Hazel giống như rơi vào một dòng sông băng, chỉ cảm thấy sự lạnh buốt nhanh chóng chiếm cứ thân thể của mình.

Cô kinh hãi khi thấy mình đang đi theo một hướng khác, hướng thẳng đến bức tường có ống kim loại, điều này hoàn toàn trái với ý muốn của cô!

Sợ hãi tràn ngập nội tâm Hazel, cô rốt cuộc thoát được cảm giác suy nghĩ cứng ngắc, truyền toàn bộ linh tính trong người mình vào chiếc vòng đang đeo trên cổ.

Cái vòng cổ này có bảy viên đá xanh biếc, khoảng cách bằng nhau, xung quanh khảm một vòng những viên kim cương rất nhỏ, ở trong bóng tối tuyệt đối vẫn lộ ra ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt.

Bỗng nhiên, một viên đá trong đó sáng hẳn lên, hào quang xanh biếc chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp của Hazel.

Động tác đi về phía tường tạm dừng một chút, hai chân rất không tự nhiên lần lượt bước về phía trước, lại lần lượt thu trở về.

Trong nháy mắt này, Hazel cảm giác được sự lạnh lẽo trong cơ thể tạm dừng ngắn ngủi.

Cô không chút do dự lại dùng linh tính đốt sáng lên một viên đá xanh biếc khác, tay phải nâng lên, nhắm vào chính mình, vặn cổ tay.

Cùng lúc đó, trong đầu cô xuất hiện một số phù hiệu và hoa văn thần bí, linh tính và giọng nói cũng có thay đổi tạm thời.

Cô đánh cắp năng lực "Tiếng thét oan hồn "!

Hazel đang muốn há miệng hét lên lại cảm giác hai tay mình lại một lần nữa mất đi khống chế, hung hăng giơ lên, rất nhanh bịt chặt miệng của cô.

Tiếng rít của cô biến thàn tiếng ú ớ trong miệng, hai chân của cô nhẹ nhàng cất bước, vài bước nữa sẽ đến bên tường, tiến vào một lối rẽ, sau đó ngồi xổm trong bóng tối.

Cô cố gắng giãy dụa nhưng vô ích, ngay cả sợi dây chuyền trên cổ cũng không thể kích hoạt được.

Đôi mắt màu nâu của Hazel mở thật lớn, tràn ngập vẻ sợ hãi cùng không cam lòng, hai giọt nước mắt trong suốt bắt đầu chảy xuống dọc theo khóe mắt.

Mà lúc này, Walter đi ra từ một lối rẽ khác, quay về tới cửa vào cống thoát nước, nhanh nhẹn leo lên trên.

Đợi cho ông lặng yên trở về trong số 160 phố Boklund, nhà của Dwayne Dantes, Hazel bỗng nhiên tìm về được quyền khống chế thân thể, cảm giác lạnh lẽo biến mất toàn bộ, giống như chưa từng tồn tại.

Cô đầu tiên là kinh ngạc nâng lên hai tay, lợi dụng năng lực nhìn xuyên bóng tối nhìn thoáng qua, tiếp theo hoảng sợ nhìn xung quanh trái phải, giống như trong bóng tối giữa cống thoát nước cất giấu vô số quái vật.

Hazel lập tức dùng tay phải sờ vòng cổ, thật cẩn thận đứng lên, tới gần lối vào.

Cô không bỏ chạy vì hoảng sợ mà thay vào đó, cảnh giác chuẩn bị cho bất kỳ đòn tấn công nào xuất hiện từ trong bóng tối.

Rốt cuộc, cô về tới phố Boklund, thấy đèn đường khí gas nằm ở một góc, tỏa ra ánh hào quang, chiếu sáng mặt đường ẩm ướt do cơn mưa lưu lại.

Hazel lúc này mới đẩy nhanh bước chân, chạy về nhà mình, chạy được một nửa, cô bỗng nhiên quay lại, vừa khẩn trương vừa bối rối đóng lại nắp cống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!