10 giờ tối, Backlund lại mưa nhỏ tí tách tí tách, sương mù mỏng manh làm ánh sáng đèn đường khí gas toả ra ánh sáng mông lung.
Trợ thủ của Isengard Stanton là Bowen tuần tra tầng dưới chót một vòng, đi đến cửa sổ lồi, chuẩn bị xem xét cánh cửa sổ cuối cùng.
Đúng lúc này, một cái bóng đen nhảy lên, vững vàng dừng ở trên tường.
Đó là một con mèo hoang lông ngắn màu lam!
Bowen thấy con mèo dùng đôi mắt màu vàng nhìn về phía mình, nhịn không được cười nhẹ một tiếng:
"Nơi này không có đồ ăn."
Bởi vì công việc thám tử dễ bị trả thù, bản thân lại không thiếu bí mật cần che giấu, cho nên người hầu và đầu bếp trong nhà Isengard Stanton đều là thuê theo giờ, mỗi ngày chỉ tới trong vài giờ cố định, vì vậy không chuẩn bị nhiều. Điều này làm cho sau thời điểm bữa tối rất khó kiếm thức ăn.
Con mèo lông ngắn màu lam mở miệng, nhưng không phát ra tiếng kêu meo meo, mà nói chuyện giống như người:
"Tôi là Sherlock Moriarty, tôi muốn gặp ngài Isengard Stanton."
"..." Bowen tuy là người phi phàm được giáo hội Thần Tri Thức Và Trí Tuệ bồi dưỡng ra, nhưng mới là danh sách thấp, kiến thức cũng không nhiều, đây đúng là lần đầu tiên gặp gỡ mèo biết nói chuyện, trong lúc ngắn ngủi khó tránh khỏi khiếp sợ và thất thần.
Qua vài giây, hắn mới khôi phục tỉnh táo, suy nghĩ những gì con mèo lông ngắn màu lam nói:
Nó nói... Nó nói nó là Sherlock Moriarty?
Đại thám tử này thật sự không đơn giản!
Hắn thế mà có thể biến thành một con mèo, không, khống chế một con mèo!
Loại năng lực này thật sự là vừa quỷ dị vừa đáng sợ!
Bowen nhanh chóng bình tĩnh trở lại, không trực tiếp trả lời, mà đưa tay đóng cửa sổ thủy tinh lại.
Làm xong tất cả, hắn mới đè thấp giọng nói:
"Đi theo tôi."
Con mèo lông ngắn màu lam lúc này nhảy xuống cửa sổ lồi, cái đuôi nhếch lên, bước đi nhanh nhẹn đi ở phía sau Bowen, cùng hắn đi tới lầu hai, nhìn hắn gõ vang cửa phòng ngủ của Isengard Stanton.
"Có chuyện gì sao?" Issengard mặc đồ ngủ sọc nhạt mở cửa hỏi.
Ông ta chỉ đang thưởng thức một điếu xì gà trước khi ngủ.
Bowen cẩn thận ngồi xổm bên cạnh con mèo lông ngắn màu lam nói:
"Ngài Sherlock Moriarty tìm ngài."
Isengard có khuôn mặt gầy, hai bên mái lấm tấm bạc, chân mày khẽ nâng lên, ông cúi đầu nhìn thoáng qua, lui về phía sau hai bước, tùy ý cho con mèo lông ngắn màu lam nghênh ngang đi vào phòng ngủ.
"Cậu trở về phòng ngủ, ngày mai thức dậy như bình thường, chúng ta còn có một vụ án đặc biệt đang chờ truy xét." Isengard dặn dò Bowen giống như chưa từng phát sinh chuyện gì.
Đợi cho trợ thủ rời đi, ông ta đóng cửa phòng lại, quay đầu nhìn về phía con mèo lông ngắn màu lam đang ngồi xổm trên ghế bành, cười khẽ một tiếng:
"Tôi không nghĩ tới cậu có loại năng lực phi phàm này, còn đang lo lắng cậu sẽ trực tiếp đến đây."
"Tôi chú ý tới dấu chấm than kia." Con mèo lộ ra khuôn mặt tươi cười nói.
Không thể không nói, trên mặt một con mèo xuất hiện vẻ mặt này sẽ làm người nhìn có cảm giác xương sống rét run, tóc gáy dựng đứng.
Isengard không có phản ứng dị thường, ông ta rít ngụm thuốc, ngồi vào ghế bành, lộ vẻ mặt hưởng thụ chậm rãi phun một làn khói, mỉm cười nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!