Chương 28: Thế giới này thật nhỏ

Mình còn tưởng rằng cô ấy sẽ rất khinh miệt nói không thích kẻ không có năng lực, hoặc ngầm có ý chướng mắt người thường, ai ngờ ngay cả vấn đề này cũng không thèm trả lời... Loại cảm giác về sự ưu việt quá mạnh, rất dễ dàng mất khống chế sau khi tấn thăng... Klein nhịn không được nói thầm trong lòng mấy câu.

Trong nhận thức của anh, người phi phàm chỉ là nhân loại có được năng lực thêm vào, tương đương với có rất nhiều tiền bạc hoặc địa vị, từ bản chất mà nói, người phi phàm thì vẫn là người, không thể thoát ly xã hội, phải đến danh sách 4 mới xuất hiện sự biến đổi về chất.

Hơn nữa, đại đa số Bán Thần đều hoạt động trong xã hội nhân loại, ngay cả danh sách 1 'Rắn Thuỷ Ngân" Will Auceptin cũng phải chấp nhận làm thai nhi chưa sinh ra... Có lẽ chỉ khi đến giai đoạn như "Kẻ Nghịch Thần" Amon, mới có thể chân chính dùng ánh mắt của "Thần" để đánh giá thế giới... Klein suy nghĩ như vậy, sau đó chủ động mở miệng nói:

"Thật có lỗi, tôi từng là một thương nhân thường xuyên đi tới đi lui giữa hai bên đại lục Nam Bắc, cho nên không có nhiều kinh nghiệm tham gia vũ hội, ha ha, ý tôi là loại vũ hội như thế này."

"Không sao." Hazel bình tĩnh đáp lại, tựa như căn bản không cần biết đối phương trả lời thế nào.

Đổi thành những người khác, lúc này đã không biết nên làm thế nào để giao tiếp với cô gái cao ngạo này, chỉ có thể chuyên chú khiêu vũ. Nhưng Klein vốn kiến thức uyên bác, kinh nghiệm phong phú, lại đủ hiểu biết với thế giới thần bí và những người phi phàm khác, sau khi xin lỗi liền mỉm cười nói:

"Đây là thử thách rất lớn với tôi, thậm chí không khác nhiều ra ngoài biển lớn, cũng có phong cảnh xinh đẹp, lại ẩn chứa vô vàn khó khăn. Đương nhiên, trên biển lớn còn truyền lưu các loại câu chuyện về kho báu, trong đó có một số thứ rõ ràng là giả, có một số thứ nghe qua có vẻ rất chân thật, nhưng lại không thể nghiệm chứng, tựa như "Chìa Khóa Tử thần" xếp đầu tiên vậy."

"Chìa Khóa Tử thần?" Hazel ngẩng đầu, nhìn ngài Dwayne Dantes cao hơn mình không ít.

Quả nhiên, loại người phi phàm có ý thức vượt trội mãnh liệt như vậy sẽ luôn cảm thấy hứng thú với chuyện có yếu tố thần bí... Klein cười thầm một tiếng, nhẹ nhàng gật đầu:

"Đúng vậy, lời đồn nói ở một nơi bí ẩn giữa Biển Cuồng Bạo..."

Anh kể lại truyền thuyết lúc trước nghe được trên Tàu Bạch Mã Não, cũng thêm càng nhiều chi tiết so với phiên bản người thường nghe được.

Trong quá trình này, anh không thể tránh việc nhắc tới Tứ Vương và bảy tướng quân hải tặc.

Hazel rõ ràng có hứng thú với chủ đề này, vậy mà đáp lại Klein, thậm chí còn ngẫu nhiên đưa ra câu hỏi, điều này làm cho bầu không khí cởi mở hơn, bất tri bất giác bài nhạc đã đi tới kết thúc.

Klein nói xong chuyện vừa rồi liền hỏi:

"Cô muốn trở lại chỗ lúc nãy hay là qua bên kia dùng thức ăn?"

Sau khi nhảy xong, quý ông phải hỏi ý của cô gái, đưa cô đến nơi cô muốn, không nhất định là chỗ cũ.

Hazel mở miệng, dường như còn muốn hỏi điều gì, nhưng cuối cùng lại không nói ra, rụt rè gật đầu:

"Chỗ vừa rồi."

Ha ha, cô ấy rõ ràng muốn nghe tiếp câu chuyện trên biển... Chỉ là một cô bé non nớt mà thôi, nắm được tính cách thì thật ra không khó ở chung... Klein cố nén cười, đưa Hazel về mép sàn nhảy, vị trí cô đứng lúc đầu.

Về phần anh, đương nhiên là ra vẻ tùy ý đi tới bàn tiệc bày đủ loại thức ăn ngon, cầm lấy một cái đĩa, gắp cho mình phần cá nướng, cùng với thịt bò sốt tiêu đen.

So với khiêu vũ và xã giao, đồ ăn ngon mới là thứ mình thích thú nhất... Klein vừa nghĩ, vừa cố gắng làm cho động tác ăn của mình có vẻ tao nhã.

Lúc này, anh thấy phu nhân Mary đi tới, xúc một miếng gan ngỗng ngâm rượu vang đỏ vào đĩa của mình.

Klein thấy đối phương liếc nhìn mình một cái, bèn lễ phép cười gật đầu, xem như đáp lại.

"Không biết nên xưng hô với ông thế nào? Trong các vũ hội của Nghị viên Macht từng tổ chức trước đó, tôi chưa từng gặp ông." Có lẽ là thấy bộ dáng hai bên tóc mai trắng xóa, mắt lam sâu thẳm của Dwayne Dantes rất có sức quyến rũ, phu nhân Mary chủ động dò hỏi.

Klein cười cười nói:

"Tôi là thương nhân mới tới từ vịnh Desi, tên là Dwayne Dantes, ở chung khu phố này.

"Thưa quý bà, tôi có vinh hạnh được biết tên của bà không?"

Mary có chút suy nghĩ gật đầu, đại khái rõ ràng đây là một thương nhân đang cố gắng xâm nhập xã hội thượng lưu, giống như mình trong quá khứ.

Cô mỉm cười mở miệng:

"Mary Schott, giám đốc điều hành Công ty Coim."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!