Chương 25: Gặp trong mộng

Có người lẻn vào? Klein không lập tức xoay người ngồi dậy, chỉ nghiêng thân thể, để tay phải xuống gối đầu, lặng yên cầm chắc súng ngắn Chuông Tang. Cùng lúc đó, anh thong thả mở ra năm ngón tay trái, để cho Đói Khát Quằn Quại ở trong trạng thái sẵn sàng khởi động.

Biết được sau khi về Backlund sẽ khó có thể tìm đồ ăn cho Đói Khát Quằn Quại, anh đã sớm lẻn vào nhà giam vịnh Desi thành phố Conant tìm phạm nhân tử hình, xác nhận hành vi phạm tội không sai sót, sau đó đút cho nó ăn.

Người của Học phái Hoa Hồng tới bắt mình? Không, không có khả năng nhanh như vậy, hơn nữa nếu là bọn chúng, khẳng định sẽ không tùy tiện tới cửa, mà là chờ chờ cơ hội, tranh thủ lúc mình ở nơi hẻo lánh, một kích tất sát, tránh kinh động các thế lực ở Backlund... Lúc ở Thánh lễ Misa, mình hiến quá nhiều tiền nên bị phần tử xấu theo dõi? Ừm, một phú ông ra tay hào phóng vừa tới Backlund quả thật rất dễ dàng trở thành mục tiêu của kẻ khác... Đương nhiên, cũng có thể là Kẻ Gác Đêm muốn tới điều tra... Trong khi nội tâm liên tục suy nghĩ, Klein nghe thấy có tiếng động rất nhỏ từ ban công cách vách truyền đến.

Ngay sau đó là tiếng ổ khóa lay động, cửa sổ sát đất gần như không tiếng động bị mở ra.

Klein cẩn thận lắng nghe, phát hiện có tiếng bước chân trên hành lang.

Hơi tạm dừng một chút, tiếng bước chân hướng về phòng ngủ bên này, sau đó là tiếng mở cửa phòng người giúp việc nam.

Đi nhầm chỗ? Hay là đối phương muốn tìm Richardson? Klein nghĩ vậy, buông Chuông Tang ra, với tay về phía hộp thuốc lá bằng sắt cách đó không xa.

Anh giải trừ "bức tường linh tính", một bóng dáng mặc áo khoác đỏ sậm cũ kỹ trong nháy mắt xuất hiện ở bên cạnh, đi xuyên qua bức tường.

Khi 'Oan Hồn' Senor tới cửa sổ thủy tinh phòng Richardson, vừa vặn thấy được một cái bóng có da màu nâu nhạt, tóc đen, thân thể mềm mại, đi ra khỏi cửa phòng, mà Richardson không tiếng động ngồi ở mép giường, thân thể ngả về phía trước, lưng hơi nhô lên, tựa như hòa mình cùng với bóng tối.

Vẻ mặt hắn khi thì sợ hãi, khi thì khó xử, khi thì toát ra cảm giác yếu đuối, cuối cùng trở nên yên lặng.

Quả nhiên là tới tìm Richardson... Đặc điểm hình dáng rất gần với người Nam đại lục ... Thân thể nhanh nhẹn, hành động thuần thục, hẳn là không phải người thường... Đây là bạn mà Richardson quen biết khi còn ở trang viên tại Nam đại lục, hay là người quen của mẹ hắn? Richardson chỉ là một người giúp việc lương một năm 35 bảng, có chuyện gì mà cần nhờ hắn hỗ trợ? Klein vừa mượn dùng thị giác của Senor để quan sát, vừa suy đoán trong lòng.

Lúc này, anh bỗng nhiên có chút hiểu được vì sao Richardson giỏi quan sát, thích ở ban công đánh giá người qua đường tới lui.

Hắn sợ bị người khác tìm được!

Hy vọng không có vấn đề gì lớn, cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch của mình... Bói toán thử xem... Nếu Richardson không thể giải quyết phiền toái, vậy tìm cớ đuổi việc hắn... Richardson một lần nữa nằm xuống, Klein thấy vậy liền thu hồi 'Oan Hồn'.....

Lúc này, ở số 7 phố Pinster, Leonard Mitchell lại một lần nữa ngủ say, tiến vào sương mù bao phủ Backlund.

Anh trước đó đã ở trong mộng hỏi phóng viên Mike Joseph của "Báo Daily Observer", nói Sherlock Moriarty không phải chủ động muốn dính dáng vào sự kiện Lanevus, mà là được thuê mới tham dự, điều này làm cho lòng hiềm nghi của về đối phương thẳng tắp hạ xuống.

Nếu không có bóng dáng của vị đại thám tử này xuất hiện ở rìa sự kiện Capim, còn có quan hệ chặt chẽ với Emlyn White của giáo đường Bội Thu, Leonard Mitchell đã muốn từ bỏ điều tra, tiếp tục truy tìm tung tích của Ince Zangwill.

Bởi vì Sherlock Moriarty không có nhiều bạn bè ở câu lạc bộ Quelaag, một người đã chết trong sự kiện vương tử Edessak, một người chính là phóng viên Mike Joseph, cho nên, tới giờ mục tiêu của Leonard chỉ còn một: bác sĩ Aaron Ceres.

Từ trong bộ tư liệu có thể thấy, vị bác sĩ này cũng bị cuốn vào sự kiện phi phàm, còn liên quan đến con đường 'Quái Vật'... Sau khi bị đổi đi vật phẩm, hắn không còn xui xẻo và gặp ác mộng nữa, cuộc sống trở về quỹ đạo bình thường... Người biết Sherlock Moriarty phần lớn đều liên quan tới phi phàm, tên thám tử này khẳng định cũng không đơn giản... Leonard vừa nghĩ, vừa bấm chuông cửa trong giấc mơ của Aaron Ceres.

Tiến vào cảnh trong mơ, anh tùy ý tìm sô pha ngồi xuống, nhìn bác sĩ Aaron ở đối diện, nói:

"Hãy kể cho tôi chi tiết về cách anh quen biết Sherlock Moriarty."

Trong mộng, Aaron không giấu diếm gì, từ chuyện bà Mary giới thiệu Sherlock Moriarty gia nhập câu lạc bộ Quelagg, mình nhận yêu cầu làm người đề cử, cho tới việc đại thám tử đề nghị hắn nói việc gặp gỡ sự kiện không bình thường cho giám mục giáo hội Nữ Thần Đêm Tối.

Chân tướng chính là như vậy, thái độ của Sherlock Moriarty đối với thế lực chính phủ rất thân thiện, cùng nhận được thư xác nhận của Isengard Stanton... Leonard nhìn thoáng qua biểu hiện trên khuôn mặt bác sĩ Aaron, thu hồi ánh mắt, tiếp tục lắng nghe.

Aaron trả lời xong mọi chuyện, cuối cùng nói:

"Anh ta đã tới phía nam nghỉ phép, vẫn chưa quay về, tôi vẫn luôn rất lo lắng.

Tuy nhiên, anh ta là một đại thám tử rất thông minh, lại rất giàu tình cảm, tôi nghĩ hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì, hy vọng anh ấy tới kịp tham gia yến hội chúc mừng đứa nhỏ sau khi sinh."

"Có lẽ vậy..." Leonard hoài nghi Sherlock Moriarty sẽ không lại trở lại Backlund.

Anh lập tức lễ phép cáo từ, đi ra khỏi cảnh trong mơ của bác sĩ Aaron.

Đi được mấy bước, anh theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy trong căn nhà có vườn hoa, phòng ốc, một đám quang cầu đại biểu cho cảnh trong mơ lần lượt giao thoa, tràn ngập không gian, không có vấn đề gì.

"Là ảo giác sao? Mình hình như cảm thấy trên người có chút biến hóa..." Leonard nói nhỏ một câu, xoay người bay về phía phố Pinster.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!