Ngồi ở đại sảnh cầu nguyện gần mười phút, Klein cùng các tín đồ tham gia Thánh lễ Misa khác được mục sư dẫn dắt tiến vào bên trong.
Trong bầu không khí yên tĩnh, nghênh đón bọn họ là tiếng đọc kinh thành kính:
"Trăng tròn đỏ rực dâng lên, chiếu xuống mặt đất,
"Mọi người đều chìm vào giấc mộng ngọt ngào của chính mình,
"Mơ thấy cha mẹ, vợ chồng và con cái được yên nghỉ vĩnh viễn..."
Trong thanh âm thánh khiết nhịp nhàng, nội tâm các tín đồ đang cầu nguyện bất giác cảm thấy an bình, tựa như quên hết phiền não ngày thường, không còn lo lắng đủ loại vấn đề trong thế giới hiện thực.
Bọn họ được vài vị mục sư dẫn dắt, đều tự tìm đúng chỗ ngồi bên dưới thánh đàn, người phụ trách Đại Thánh lễ lần này là Giám mục Elektra, ông cầm quyển "Đêm Tận Thế", bắt đầu giảng đạo.
Đợi cho các nghi lễ cần thiết kết thúc, mấy mục sư cầm lấy nước trong và bánh mì phân phát cho đám người Klein, đây là sự chiếu cố của Đêm Tối, là thức ăn dành cho cả người sống lẫn người chết.
Klein còn chưa ăn bữa tối tất nhiên không lãng phí bánh mì và nước lọc. Anh nhìn lên thánh đàn thì thấy những cây nến sáng lên, trong bóng tối, giống như ngôi sao giữa bầu trời đêm, tản ra ánh sáng và sự ấm áp làm cho người ta yên lòng.
Lúc này, Giám mục Elektra và các vị mục sư, cùng nhau lớn giọng tụng niệm:
"Chúng ta cùng nhau ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm,
Nhẹ nhàng gọi tên Người, Nữ Thần Đêm Tối!
Ngoại trừ Nữ Thần Đêm Tối, không còn điều gì khác,
Chỉ mong Nữ Thần và Thiên sứ ca hát trên kia
Đón chúng bằng sự im lặng ngọt ngào,
Đặt tay phải lên ngực cầu nguyện.
Nếu Nữ Thần nghe thấy, nhất định sẽ đáp ứng,
Nhất định sẽ giúp người chết được cười hạnh phúc:
'Đến đây đi, hãy nghỉ ngơi và yên giấc, những đứa con của ta!"
Giọng nói trống vắng mang theo cảm giác thần thánh len lỏi vào tai của mỗi một vị tín đồ, tựa như sinh ra cộng hưởng cùng toàn bộ sinh linh ở đây. Là một người phi phàm, Klein vậy mà giờ khắc này cũng cảm giác giống như Thể tinh thần được gột rửa, linh tính chậm chạp chảy ra ngoài.
Tiếp theo, trước mắt anh tựa như xuất hiện một mảng bóng tối yên tĩnh, không có chút thanh âm.
Trong bóng tối, một những thi thể nằm ở nơi đó, sắc mặt tái nhợt nhưng bình thản, giống như chưa chết mà chỉ là đang ngủ say.
Nội tâm Klein yên tĩnh, lắng đọng, đi lại ở trong bóng tối, bỗng nhiên anh dừng bước chân, nhìn về phía trước.
Ở một nơi hoa Ánh Trăng đang nở rộ trong im lặng, có vài người đang say ngủ.
Bọn họ là Dunn Smith không mặc áo gió, lão Neil vẫn như trước mặc trường bào cổ điển màu đen, là Kenley vóc dáng không cao nhưng lúc nào cũng cố gắng.
Bọn họ thả lỏng người, nhắm mắt lại, khóe miệng tựa như nở nụ cười rất nhạt, xung quanh dựng lên từng khối mộ bia nối tiếp nhau, mỗi cái đều viết rằng:
"Người bảo vệ."
Klein nhắm lại hai mắt, bên tai vẫn vang lên thanh âm thánh khiết của các mục sư:
"Hãy chắp tay khiêm nhường,
Đặt ở trước ngực,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!