Chương 212: Màn thứ tư

212

- Màn thứ tư

Trên quảng trường Phục sinh đã giăng kín vết cháy xém cùng khe hở, hoàn cảnh đột nhiên trở tối, thêm âm trầm cùng lạnh lẽo giống như thực chất, ngay cả tia chớp trắng bạc chói mắt cũng không thể xua tan loại cảm giác này.

Daly Simone sâu sắc nhận thấy được có sinh vật không biết đang xuyên qua Linh giới, tới gần khu vực này, trong lòng chợt xuất hiện dự cảm không tốt, tựa như đã thấy Ince Zangwill mượn dùng biến hóa ngoài ý muốn này thoải mái thoát đi, không biết đi về hướng nào.

Thân thể cô lạnh lẽo khó có thể ngăn chặn, tựa như về tới khoảng khắc vừa trở thành người phi phàm.

Thời điểm đó, bởi vì sự kiện ngoài ý muốn, cô 19 tuổi mất đi người thân, uống nhầm ma dược, trở thành "Người Nhặt Xác", bị đưa vào tiểu đội "Kẻ Gác Đêm".

Ma dược mang đến ảnh hưởng cùng thương tổn khi mất đi người thân làm cho cô bắt đầu thích sự lạnh lẽo, nhịn không được tới gần thi thể, luôn bồi hồi ở nghĩa trang, ngủ trước phần mộ.

Điều này làm cho cô có vẻ quái dị, bị người khác bài xích theo bản năng, khiến cho cô không chỉ nhiệt độ cơ thể hạ xuống, mà ngay cả tâm linh cũng giống như đang chậm rãi đông lại, trở nên lạnh như băng.

Cô sợ hãi loại cảm giác này, vẫn hy vọng mình là một con người còn sống, vì thế theo bản năng lợi dụng đám đàn ông luôn mơ ước đối với dung mạo cùng thân thể của cô, quen hết bạn trai này tới bạn trai khác, muốn dựa vào thân thể ấm áp đối kháng với linh hồn biến lạnh.

Trong cuộc sống mê ly đọa lạc như vậy, cô gặp người đàn ông kia, người đàn ông luôn ôn hòa lắng nghe lời mình nói, người đàn ông vẫn luôn ở bên cạnh, trầm ổn cho cô sự trợ giúp, người đàn ông khi đối mặt với vui đùa liên quan đến quan hệ lưỡng tính sẽ xấu hổ, người đàn ông lấy thái độ thành khẩn bao dung toàn bộ khuyết điểm của đồng đội, người đàn ông mỗi một lần mình trêu chọc đều luống cuống tay chân, người đàn ông thích giấu đau đớn cùng bi thương vào trong lòng nên mép tóc đã sớm bạc, người đàn ông khi gặp nguy hiểm, tuyệt đối là người đầu tiên đứng ra, chắn ở phía trước đồng đội.

Cô thay đổi, bắt đầu thích trang điểm theo kiểu trưởng thành, không còn tiếp cận với những người đàn ông khác, chỉ còn lại có một chút vui đùa ngoài miệng cố ý cho thấy rằng mình không có thay đổi rõ ràng.

Nhưng mà, cô vẫn chưa kịp, chưa kịp chứng kiến người đàn ông kia thuần thục cách nhập vai, tiêu hóa ma dược, tấn thăng danh sách 6, chưa kịp thấy anh ta chủ động đưa tay về phía mình, mời mình nhảy một bài mở màn, không có tới cùng tham dự trận chiến đấu cuối cùng của cuộc đời anh ta, chưa kịp nói cho anh ta tình cảm trong lòng.

'Một lần nọ, mình đã bỏ lỡ, chưa kịp làm cái gì cả, hôm nay, mình không muốn tiếp tục như vậy...' Vẻ mặt Daly trở nên đau thương, khóe miệng nhếch lên từng chút một, ôn nhu, ngọt ngào.

Cô nhắm chặt mắt lại chợt từ trong túi ngầm trên người lấy ra một cái bình kim loại nhỏ, vứt bỏ nút lọ, ừng ực uống cạn chất lỏng bên trong.

Kẻ mắt màu lam cùng má hồng của cô chợt trở nên tươi sáng, ngay cả làn da cũng trong suốt vài phần, mái tóc quấn lên của cô bung ra trong khoảnh khắc, đẩy mũ trùm ra, phiêu tán về bốn phía.

"Linh hồn ngao du trong hư không, sinh vật thượng giới làm người ta sợ hãi, kẻ đến không thể biết trước." Daly dùng tiếng Hermes cổ ngắn gọn có lực rất nhanh thì thầm, "Tôi, tôi lấy danh nghĩa của tôi, ký kết khế ước với ngài, khẩn cầu ngài rời khỏi nơi này!"

Phía sau Ince Zangwill tám "chân" lông trắng, một bóng dáng hiện ra, đây là một khối thịt màu máu, mặt trên mọc ra những con mắt không đếm được, cắm từng cánh tay của chủng tộc khác nhau.

Nó muốn bắt lấy thân thể của Ince Zangwill, kéo hắn vào Linh giới, đột nhiên tạm dừng lại, đưa từng con mắt hướng về chỗ Daly Simone.

Mặt ngoài da của Daly, chợt hiện ra vảy tối đen giống vảy rắn, khe hở của vảy dặm, lông tơ màu trắng lần lượt sinh trưởng.

Cô hai đầu gối mềm nhũn, đau đớn quỳ xuống, nhưng tuyệt vẫn duy trì tư thái thông linh.

Trên người Ince Zangwill, cây bút lông chim nọ tự viết lên:

"Tồn tại không biết buông xuống quảng trường Phục sinh, sắp đưa Ince Zangwill đi, không, nó đã bị Daly Simone hấp dẫn, thẩm mỹ của nó thế mà lại thiên hướng tới nhân loại, ai da, nó bỏ qua Ince Zangwill, nó quyết định nghe theo đề nghị của Daly Simone rời khỏi nơi này."

"Thật sự là làm cho người ta không tưởng được, ở trên chuyện thông linh này, Ince Zangwill thân là Bán Thần thế mà lại bại dưới Daly Simone chỉ có danh sách 5, tuy cô gái này uống thuốc 'Hoa linh hồn', trả giá rất lớn, nhưng không có xác suất gì có thể thắng được Ince Zangwill miễn cưỡng sử dụng 'Bút lông Alzuhod'."

"Ince Zangwill thật sự là quá xui xẻo, gặp gỡ chuyện xác suất gần như bằng 0!"

Trong sét đánh, Ince Zangwill trong đôi mắt tối đen bị phù hiệu thần bí vây quanh, một điểm hào quang màu đỏ sáng lên, lại bình ổn xuống, hắn nắm bút lông chim vào trong "tay" viết ở bên ngoài thân:

"Lại có tồn tại không biết bị hấp dẫn, đi vào nơi lân cận, ý đồ tiến vào thế giới hiện thực..."

Viết đến đây, bút lông chim bỗng nhiên dừng một chút, tự viết tiếp:

"Đến rồi, đến rồi, nó là Reinette Tinekerr! Không, Reinette Tinekerr đang xua đuổi toàn bộ sinh vật Linh giới xung quanh, liếc mắt nhìn Ince Zangwill một cái, thu hồi tầm mắt, rời khỏi nơi này, tiếp tục qua lại ở nơi lân cận."

"Ince Zangwill rất xui xẻo, rất xui xẻo!"

Thân thể đang tăng tốc di chuyển của Ince Zangwill đột nhiên dừng lại một chút, tựa như bị đả kích rất lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!