Chương 20: Cảnh cáo

Số 160 phố Boklund, trong phòng sách đầy nắng.

Nơi này có nhiều giá sách xếp lại với nhau, nhìn qua giống như bước vào thư viện tư nhân.

Klein đang ngồi trên một cái ghế dựa để đọc báo mới ra hôm nay, anh phát hiện bất luận "Báo Tussock", hay là "Nhật báo Backlund", đều có một quảng cáo ở vị trí nổi bật về vụ chuyển nhượng 10% cổ phần Công ty xe đạp Backlund.

Ngài Stanton làm việc thật hiệu quả, mới vài ngày đã hoàn thành việc điều tra tài vụ và định giá... Klein âm thầm cảm khái một tiếng, linh cảm đột nhiên có xúc động.

Anh rất nhanh mở linh thị, thấy tiểu thư người đưa tin Reinette Tinekerr đi ra từ hư không, trong tay vẫn cầm theo bốn cái đầu tóc vàng, mắt đỏ như trước, một cái trong đó cắn một bức thư.

Hẳn là hồi âm của tiểu thư Sharron... Klein vừa nghĩ vừa đưa tay tiếp nhận, rồi nhẹ nhàng gật đầu nói:

"Cảm ơn."

Khi nói chuyện anh còn theo bản năng nhìn cửa phòng sách, bởi vì bên ngoài có người giúp việc Richardson.

Mở bức thư ra, nhìn vào tờ giấy, Klein lướt qua rất nhanh, xác nhận chủ nhân bức thư chính là tiểu thư Sharron. Cô nói tạm thời không có ý định mua Bình Độc Tố Sinh Học, chờ thêm một khoảng thời gian, nếu vật phẩm thần kì này còn thì có lẽ sẽ cân nhắc.

Đây là do tài chính không đủ dư dả sao? Hoặc là đang dồn tiền làm chuyện quan trọng hơn? Klein suy nghĩ một chút, trực giác cho rằng là khả năng sau, bởi vì Bán Thần Zatwen kia không thể luôn có mặt ở Backlund, Sharron và Maric xem như bước đầu thoát khỏi sự đuổi bắt của Học phái Hoa Hồng. Với năng lực phi phàm cùng đặc điểm danh sách của bọn họ, hoàn cảnh rộng rãi, kiếm tiền tương đối đơn giản, hơn nữa, bọn họ hình như khống chế được giao dịch vũ khí ở chợ đen quán rượu Người Dũng Cảm, là người ủng hộ sau lưng Ian, chỉ bằng con đường này đã có thể kiếm không ít.

Nghĩ một hồi, Klein ngửa đầu, thấy tám con mắt màu đỏ của tiểu thư người đưa tin đang nhìn chằm chằm vào mình.

Anh bị dọa cho giật mình, nghĩ đối phương muốn thúc giục trả nợ, thế là mở miệng nói:

"Không có hồi âm.

Trong tuần này sẽ trả khoản đầu tiên."

Bốn đầu của Reinette Tinekerr theo thứ tự nói:

"Không cần..." "Sốt ruột..." "Không lấy..." "Lãi..."

Tiểu thư đưa tin đúng là rất tốt... Klein còn đang cảm thán, bóng dáng của Reinette Tinekerr đã biến mất tại chỗ, lui về chỗ sâu trong linh giới.

Thiêu hủy lá thư, nghỉ ngơi ba mươi phút, anh đi tới cửa, yêu cầu Richardson chuẩn bị xe ngựa.

Anh định trước khi học khóa triết học sẽ tới giáo đường một lần.

Một đường thuận lợi, Klein uống mấy ngụm hồng trà thì đã tới quảng trường bên ngoài Giáo đường Thánh Samuel.

Thưởng thức gió mát mang đến cảm giác bình yên, anh cất bước qua cửa lớn giáo đường, tiến vào đại sảnh cầu nguyện, tùy ý tìm vị trí ngồi xuống, Richardson làm giống như lần trước, ôm mũ và gậy chống ngồi ở phía sau.

Vừa bắt đầu cầu nguyện, linh cảm của Klein đã có xúc động, theo bản năng mở to mắt, nhìn về phía bên trái.

Anh lập tức thấy Leonard Mitchell tóc đen, mắt xanh.

Kẻ Gác Đêm này không mặc áo gió, mà mặc áo sơ mi trắng nửa đóng thùng và ghi lê đen, phong cách rất tùy ý.

Thấy quý ngài trung niên thái dương nhiễm sương nhìn lại đây, hắn mỉm cười gật đầu, thu hồi ánh mắt, nhắm mắt lại làm bộ cầu nguyện.

Anh không lo lắng đối phương sẽ phát hiện mình đang dò xét, bởi vì anh chỉ nhìn lướt qua, không có động tác dư thừa, vừa rồi không ít tín đồ cũng có cử chỉ cùng loại.

Một quý ngài có bộ dạng không tệ, khí chất ngời ngời tiến vào nơi này, khó tránh khỏi sẽ bị chú ý. Leonard Mitchell thường xuyên bị người khác nhìn chăm chú như vậy, nên rất hiểu cảm giác này.

Lúc này, trong đầu hắn, giọng nói hơi già nua vang lên:

"Chính là hắn."

Không uổng công mình đến giáo đường cả ngày hôm qua lẫn hôm nay... Leonard hơi đắc ý thầm nghĩ, mặt ngoài lại không tỏ vẻ gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!