Đêm khuya, số 7 phố Pinster.
Leonard Mitchell ngồi xuống ghế, hai chân gác lên bàn.
Tiếp theo, anh ngả người về phía sau, khiến cho phần tựa đầu bằng gỗ kêu cót két vì áp lực, hô hấp dần trở nên dài ra.
Không biết qua bao lâu, mí mắt hắn cụp xuống, che khuất con ngươi.
Lúc này, Leonard đã đi tới một thế giới xám xịt, mơ hồ, nhưng vị trí vẫn là phòng ngủ.
Anh bay đến bên cửa sổ, thấy sương mù xám nồng đậm bao phủ khu phố xung quanh, vẫn còn đang kéo dài ra xa, dường như muốn bao phủ toàn bộ Backlund.
Đèn ở ven đường và ánh lửa ấm áp trong phòng ốc lúc này đều có vẻ cực kì ảm đạm, chỉ có thể chiếu sáng khu vực rất nhỏ xung quanh, đều lộ vẻ mờ ảo mông lung.
Cùng lúc đó, những quang cầu hư ảo hình quả trứng lúc ẩn lúc hiện, lần lượt thay đổi địa điểm bao phủ, như thể là nguồn gốc tồn tại của chúng nó.
Đây là thành thị trong mắt 'Ác Mộng'.
Leonard dựa theo tình huống điều tra trước đó, lấy trạng thái 'Ác Mộng' nhảy ra khỏi cửa sổ, bay tới số 17 phố Minsk khu Cherwood.
Anh không trực tiếp xâm nhập, mà đáp đất ở trước cửa căn nhà đã bị sương mù nồng đậm bao phủ của đối phương, lễ phép bấm chuông cửa.
Âm thanh "cúc c*" "cúc c*" vang lên, Stelyn Sammer mặc váy ngủ ra mở cửa.
Cô lấy quạt lông chim kiểu cung đình che trước ngực, vừa mơ hồ vừa nghi hoặc hỏi:
"Anh tìm ai?"
Cô chính là chủ cho thuê nhà khi Klein đóng vai Sherlock Moriarty, là một phụ nữ tóc vàng mắt lam chừng 30 tuổi.
Leonard lúc này đã mặc đồng phục cảnh sát của Loen, tùy ý đưa ra giấy chứng nhận, nói:
"Cô biết Sherlock Moriarty không?"
Vì đang ở trong mộng, Stelyn phản ứng rất chậm, qua vài giây mới nói:
"Anh ta xảy ra chuyện gì sao?"
Khi cô hỏi lại, bị Leonard ảnh hưởng nên bên cạnh cô tự nhiên hiện ra hình ảnh Sherlock Moriarty trong cảm nhận của cô:
Đầu đội mũ dạ tơ lụa, mặc vest đuôi tôm, trên mũi có mắt kính viền vàng, để chòm râu quanh miệng...
Gương mặt này đồng nhất với Sherlock Moriarty mà Leonard biết, vì vậy anh không tỏ ra hoài nghi, nói thẳng:
"Anh ta bị dính vào một vụ án kiện, đang bị chúng tôi điều tra.
Hy vọng cô có thể phối hợp với chúng tôi."
"Được, được." Stelyn vốn định nâng cằm lên, nhưng không biết vì sao lại có chút sợ hãi.
Leonard suy nghĩ một giây rồi nói:
"Anh ta thuê phòng ở từ bao giờ?"
"Tháng chín năm ngoái." Stelyn nghĩ lại rồi đáp.
Leonard tiếp tục hỏi:
"Cô biết những gì về anh ta? Hoặc là nói, trong cảm nhận của cô, anh ta là loại người thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!