Klein đã đọc nhiều tạp chí, biết rằng cuộc sống xã hội mà anh muốn tham gia có rất nhiều điều thú vị, vì vậy anh không ngạc nhiên trước đề nghị của Walter. Anh gật đầu nói:
"Được."
Nói xong, anh nghiêng đầu nói với người giúp việc nam Richardson:
"Chuẩn bị xe ngựa, tôi muốn đến Giáo đường Thánh Samuel."
Klein nhớ rõ rất rõ ràng, mục đích chủ yếu của mình là đóng vai tín đồ thành kính của Nữ Thần Đêm Tối, tiếp xúc với nhân viên thần chức tương ứng, sau đó tìm ra cơ hội vào Cổng Chanis, cho nên khi nào rảnh rỗi là phải tới giáo đường cầu nguyện, bày tỏ thành ý, cũng là để bọn họ quen mặt.
"Vâng, thưa ngài." Richardson cung kính hồi đáp.
Không bao lâu sau, Klein đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi lên xe ngựa xa hoa, vừa thưởng thức phong cảnh ven đường, vừa nếm vị hồng trà pha chanh.
Thật ra, ở thùng xe có một quầy bar nhỏ, quản gia Walter đã chuẩn bị sẵn rượu Golden Lanti, Winter Black Rand và các loại rượu chưng cất khác, cũng như đủ loại rượu vang đỏ và trắng đến từ Intis.
Tuy nhiên, Klein không quá thích uống rượu. Thân là một người phi phàm, anh không thích cảm giác say khướt, nó dễ dàng làm anh liên tưởng tới sự mất khống chế, cho nên khi tới giáo đường, anh sẽ lấy cớ không thể uống rượu, đồng thời dặn dò người giúp việc Richardson chuẩn bị hồng trà.
"Nếu có thể thì tôi càng thích một ly trà đá ngọt ngào, đó là hương vị của phương nam." Klein nói đùa với Richardson.
"Lần sau tôi sẽ chuẩn bị." Richardson nghe vậy liền đáp lại.
Klein cười lắc lắc đầu:
"Không, không cần, tôi chỉ đùa mà thôi.
Chờ tôi và hàng xóm quen thuộc hơn, tôi sẽ cử hành một yến hội phong cách Desi đặc sắc, đến lúc đó lại chuẩn bị trà đá ngọt, ha ha, tôi nghĩ con cái bọn họ sẽ rất thích."
Richardson thấy mình lý giải sai ý của chủ nhân, liền lộ vẻ khẩn trương mở miệng:
"Tôi sẽ nhớ kỹ thưa ngài."
Từ số 160 phố Boklund đến Giáo đường Thánh Samuel ở phố Phelps chỉ cần 20 phút. Nếu không phải cần thể diện nên nhất định phải thuê xe ngựa và người đánh ngựa, Klein thà đi bộ, vừa để tiêu hoá thức ăn vừa để thân thể khỏe mạnh.
Rất nhanh, xe ngựa đến quảng trường bên ngoài giáo đường. Klein tay cầm ba toong nạm vàng bước xuống.
Tiến vào giáo đường, đi tới sảnh lớn cầu nguyện, anh giao mũ dạ và batoong cho Richardson, còn bản thân thì tìm một vị trí trống ngồi xuống, cúi thấp đầu, hai tay chắp vào nhau, yên tĩnh cầu nguyện.
Richardson ngồi xuống phía sau anh, đặt đồ vật sang một bên, đưa mắt nhìn thánh đàn, cuối cùng cũng nhắm hai mắt lại.
Trong bầu không khí yên bình, an tĩnh, Klein cảm thấy linh tính của mình xuất hiện hiện tượng phát tán rất nhỏ. Tuy nhiên, anh cũng không cảm thấy kinh ngạc, bởi vì tín đồ cầu nguyện đều mang theo thành kính, từng giọt, từng giọt linh tính hội tụ, cung cấp năng lượng cho phong ấn của Cổng Chanis.
Không biết qua bao lâu, linh cảm của anh đột nhiên có xúc động, lặng yên mở to mắt nhìn về phía trước.
Nơi đó có một nhân viên thần chức đã cao tuổi mặc trường bào màu đen đang đứng, tóc thưa thớt, khuôn mặt tái nhợt như người chết.
Từ xa xa nhìn lại, khí tức của hắn rất lạnh lẽo, gương mặt không có biểu cảm, vậy mà có một loại cảm giác giao hòa với thứ ánh sáng âm u trong sảnh cầu nguyện.
Là người trông coi nội bộ... Klein chỉ nhìn lướt qua đã có phán đoán, một lần nữa nhắm mắt cầu nguyện, đương nhiên, anh đã nhớ kỹ đặc điểm dung mạo của đối phương:
Mũi to, ánh mắt màu xanh xám, làn da chạy xệ lỏng lẻo, không để râu.
Lão già nhân viên thần chức kia lúc này cũng ngồi xuống, hết sức chuyên chú cầu nguyện về phía Nữ Thần. Trong toàn bộ phòng cầu nguyện, chỉ bức tường phía trước là có những lỗ hổng, bọn chúng phát ra hào quang kì lạ, lấp lánh như các ngôi sao, làm cho không gian tăm tối trở nên có vẻ ôn hòa và thần thánh.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, linh cảm của Klein lại một lần bị xúc động.
Anh cẩn thận mở to mắt, thấy người trông coi mặc trường bào màu đen rời khỏi chỗ ngồi, tiến vào một cánh cửa.
Đó hẳn là con đường đi thông tới bên trong giáo đường... Những người trông coi đều ở trong giáo đường? Bọn họ không có người thân, có gia đình, không có nhà riêng? Từ trạng thái của bọn họ mà nói, cũng không tính là bất ngờ. Hơn nữa, người trông coi Cổng Chanis bị các Giám mục giám sát, vậy đó là một biện pháp phòng ngừa bình thường... Điều này nghĩa là mình cần trở thành bạn tốt của các mục sư Giáo đường Thánh Samuel, nhận được quyền lợi tự do ra vào giáo đường... Klein không nhìn nhiều, nhắm lại hai mắt, suy nghĩ đủ loại vấn đề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!