Khi bước vào nhà, thứ đầu tiên Klein nhìn thấy là tiền sảnh, nơi này cực kỳ rộng rãi, bày nhiều ghế dựa và khung dù, hơn nữa trang trí thanh lịch khéo léo. Nếu không phải đã sớm khảo sát thực địa, Klein thậm chí sẽ cho rằng đây là một căn phòng đợi khách.
Thông qua cánh cửa lớn thứ hai, trước mắt anh bỗng nhiên sáng sủa, xuất hiện một đại sảnh nguy nga đủ chỗ cho hơn trăm khách mời khiêu vũ.
Giữa đại sảnh đặt thảm dày mềm mại, màu sắc tươi sáng, bốn phía lát gạch từ đá cẩm thạch sáng bóng, đằng xa có đàn piano, tượng đá, cùng với những cây cột đá khảm đầy trang sức chống đỡ lầu hai.
Bên trái là một loạt cửa sổ sát đất, bên ngoài là mặt cỏ xanh um và vườn hoa nở rộ, phía bên phải có vách tường, cửa gỗ và hành lang, đi thông tới phòng nghỉ, phòng chứa đồ, phòng tắm, nhà bếp và phòng quản gia, vân vân.
Đại sảnh cao tới hai tầng, có đèn treo pha lê lắp trên trần nhà, làm cho người ta dễ dàng tưởng tượng ra cảnh tượng khi màn đêm buông xuống.
Một đường đi tới cuối cùng, phía trước là hai cầu thang uốn dẫn lên tầng hai.
Nơi này có hành lang gấp khúc nhô ra thành hình vuông, Klein chỉ cần lấy một chén rượu, đứng ở lan can lầu hai là có thể thản nhiên thưởng thức vũ hội phía dưới.
Tầng thứ hai có rất nhiều gian phòng, có phòng khách, phòng sinh hoạt, nhà ăn, phòng tắm, phòng chơi billiards, rất nhiều phòng ngủ, nếu khách cần ngủ lại thì sẽ ở nơi này.
Tầng hai có hai cầu thang thông tới tầng thứ ba, nơi đó mới là chỗ ở của Dwayne Dantes, có phòng ngủ rộng tới mức khoa trương, có quầy bar, có thư phòng to như cái thư viện, có hai căn phòng nhỏ cho người giúp việc nam, nữ hầu trực đêm ở lại, cùng với phòng cho thành viên gia đình, nhưng mà trước mắt Klein chỉ có một mình.
Về phần người hầu khác thì sẽ ở trong tầng 1 phía sau căn nhà lầu này, một hướng khác là chuồng ngựa.
Tầng hầm của dinh thự cũng rộng rãi với một phòng chứa đồ lớn và hầm rượu.
Klein cởi áo khoác và thắt lưng, mở cánh cửa ban công trên tầng ba, ngắm nhìn phong cảnh đường phố xung quanh, nhịn không được cảm thán trong lòng một câu:
"Quả nhiên là tiền nào của nấy, tiền thuê 315 bảng kia cũng không tính là quá lãng phí..."
Buổi chiều ngày hôm qua anh đã trả một năm tiền thuê, chỉ có thể bắt buộc mình ngày càng cảm thấy nơi này thuận mắt.
Cùng lúc đó, anh còn trực tiếp trả Walter một năm tiền lương, cũng là 115 bảng, bởi vì sau khi anh lấy được bút kí của gia tộc Antigonus, thực ra có khả năng phải lẩn trốn, liên lụy làm quản gia thất nghiệp.
Cứ như vậy, sáng nay anh cũng trực tiếp thanh toán cho nữ quản gia Taneja 42 bảng tiền lương, để cô ta bước đầu cảm nhận được sự rộng rãi của ngài Dwayne Dantes.
Hai vị quản gia sau một hồi thương lượng và bận rộn, đám người hầu đã được thuê đủ, một nam nhân viên quản lý lương một năm 30 bảng, một nam giúp việc thân cận Richardson lương một năm 35 bảng, hai người giúp việc nam phụ trách tiếp đãi khách ở bàn ăn lương một năm 25 bảng, hai nữ hầu loại một lương một năm 18 bảng, hai nữ hầu loại hai lương một năm 12 bảng, hai giúp việc nam chuyên làm việc nặng lương một năm cũng là 12 bảng.
Trừ những cái đó ra, lương đầu bếp một năm 30 bảng, phụ bếp 15 bảng, nữ hầu nhà bếp 13 bảng, nữ hầu phòng để đồ 11 bảng, y tá cho gia đình 25 bảng, hai người đánh xe ngựa 25 bảng, hai người làm vườn 20 bảng, hai nữ hầu giặt là 10 bảng, tổng cộng 413 bảng, trung bình một tuần khoảng 8 bảng
Lại tính thêm hai vị quản gia, mỗi năm Klein phải trả 570 bảng, mỗi tuần 11 bảng, cái này còn chưa bao gồm phí mua thức ăn, quần áo, các loại vật dụng hàng ngày...
Mỗi ngày thức dậy, còn chưa thu nhập tí nào đã phải chi cả đống tiền... Klein tùy ý tính nhẩm một chút liền ép mình đưa ánh mắt nhìn về phía vườn hoa.
Giữa trưa, trả xong tiền thuê 1 tuần cho người lái xe ngựa và đám người hầu, cùng với đưa cho nữ quản gia Taneja 1000 bảng làm tiền chi tiêu hằng ngày, trên người anh chỉ còn lại 1286 bảng tiền mặt cùng 18 đồng đồng vàng. Tuy nhiên, tiểu thư 'Chính Nghĩa' và quý cô 'Ẩn Sĩ' sẽ sớm đưa tiền vào túi anh.
Cũng không biết 1000 bảng ở chỗ Taneja có thể chống đỡ bao lâu, chỉ riêng số tiền để mua các loại rượu, đồ ăn thức uống cho vũ hội, yến tiệc cũng phải tốn ít nhất mấy trăm bảng... Phú ông Dwayne Dantes rơi vào trầm tư, khó có thể tự kiềm chế.
Để bình phục cảm xúc, thừa dịp đám quản gia, người hầu bận rộn xử lý các công việc ở nhà mới, hắn quyết định đi lên sương mù xám một chuyến, nghiên cứu con rối gỗ quái dị mà Emlyn White hiến tế.
Sau khi Trăng Máu xuất hiện, Klein không thể không trở về không gian thần bí, kéo Fors vào, cố chống lại cảm giác buồn ngủ nghe đối phương nói mấy chuyện hàng ngày ở Backlund. Đợi cho hết thảy xong xuôi, anh thật sự rất mệt mỏi, nhận hiến tế của Emlyn xong, xác nhận không có gì khác thường bèn trở về thế giới hiện thực để ngủ một giấc.
Chỉnh lại áo ghi lê sẫm màu, Klein đi tới cửa vào, mở cửa phòng ra, nói với người giúp việc nam Richardson:
"Tôi có thói quen ngủ trưa 45 phút hàng ngày, đừng để bất luận kẻ nào quấy rầy tôi."
"Vâng, thưa ngài." Richardson khiêm tốn đáp lại.
Hắn là một đứa con riêng lai tạp, cha là người Loen, một quản lý trang viên, mẹ là dân bản xứ Đông Balam, cũng là nô lệ trong trang viên kia. Từ khi hắn sinh ra đã chịu đủ loại kỳ thị và bắt nạt, lâu dần hình thành tính cách yếu đuối, phục tùng, bởi vì bề ngoài rất không tệ, thích hợp tiếp đãi khách, cho nên được chủ nhân trang viên chọn lựa làm người giúp việc, đưa tới Backlund.
Khi Thượng viện và Hạ viện của vương quốc Loen chấp nhận huỷ bỏ chế độ nô lệ, hắn trở thành người thất nghiệp, đành phải thỉnh cầu viện trợ từ "Hiệp hội trợ giúp người hầu gia đình".
Trước khi làm cho Klein, hắn từng phục vụ cho hai gia đình, phạm vào chút sai lầm, cũng tích lũy không ít kinh nghiệm, được quản gia Walter nhìn trúng, trở thành người giúp việc thân cận của Dwayne Dantes.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!