Chương 16: Kẻ xướng người hoạ

Trong giáo đường Lôi Đình, trần nhà cao rộng, mái vòm nối tiếp, bốn phía đều là bích họa nối nhau, không có một chút chỗ trống, lấy màu vàng và lam làm chủ đạo, để người bước đi bên trong theo bản năng cảm thấy thần thánh, trang nghiêm, không tự chủ được cúi đầu xuống.

Alger Wilson thường xuyên tiếp xúc với tồn tại bí ẩn, thường tụ tập trong cung điện như nơi ở của một vị thần nên không còn cảm giác kính sợ như trước. Tuy nhiên, anh cũng không biểu hiện ra ngoài, mà lộ vẻ giống như đám thủy thủ xung quanh, từ đầu tới cuối đều cúi đầu nhìn mặt đất, bước chân nhẹ nhàng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Trong bầu không khí yên tĩnh, bọn họ được mục sư dẫn dắt đến chỗ ở của nhân viên thần chức phía sau giáo đường, mỗi người một phòng.

Đóng cửa lớn lại, Alger chỉ thấy ánh trăng đỏ như máu từ cửa sổ chiếu vào, làm cho không gian trở nên lạnh lẽo tà dị, vô số oan hồn giống như đang nhìn chăm chú vào thế giới hiện thực qua màn che mỏng manh.

Mỗi khi Trăng Máu xuất hiện, linh tính sẽ tăng vọt, lực lượng nguyên từ Linh Giới và Minh Giới cũng được tăng mạnh, mặt trái cảm xúc cũng tiến vào trạng thái bùng nổ, cấp bậc càng cao, cảm nhận càng rõ ràng.

Bỗng Alger loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng nói thì thầm, cảm giác này hoàn toàn khác so với sự im lặng trước kia ở giáo đường Lôi Đình.

Trước mắt anh giống như hiện ra từng cái từng cái cánh tay hư ảo. Chúng từ trên tường, từ trên sàn, từ trần nhà kéo dài ra bên ngoài, tựa như một khu rừng cây trắng bệch.

Alger biết được sự dị thường của Trăng Máu nên không có chút kinh hoảng nào, hắn tiến vào phòng tắm, dùng nước sạch từ hệ thống cung cấp để rửa mặt.

Bỗng nhiên hắn nghe thấy một giọng hát êm tai đầy tính cổ xưa.

Giọng hát này mơ hồ không rõ, giống như từ giữa đảo truyền đến, nhưng lại quanh quẩn không dứt, giống như ở ngay bên cạnh Alger. Nó không làm cho người ta sợ hãi, mà chỉ giống như một cô gái phải xa người nhà, xa người yêu, vì quá buồn nên đứng ở mép vách núi, nhìn thủy triều dâng cao, chậm rãi hát ca, vô cùng đáng thương.

Alger lấy khăn lau mặt, sau đó nghiêng tai lắng nghe vài giây.

Anh dần nhíu mày, lấy ra một cái hộp sắt nhỏ từ trường bào giáo sĩ, để sát bên tai.

Trong này chứa đặc tính phi phàm 'Ca Sĩ Hải Dương' anh mua từ chỗ 'Thế Giới', anh hoài nghi dấu ấn tinh thần lưu lại ở trong vật phẩm bị Trăng Máu ảnh hưởng, được tăng cường tạm thời.

Theo hộp sắt tới gần, tiếng ca bên tai Alger trở nên rõ ràng hơn, cảm giác u buồn, bi thương, tưởng niệm, đau đớn... như ngưng tụ thành thực chất.

Nhưng trừ cái đó ra, vẫn có giọng hát cổ xưa mà xa xăm truyền đến, chia ranh giới với một phần cảm xúc rõ ràng kia, tựa như kẻ xướng người hoạ!

"Là giọng hát của ai? Hình như là của tinh linh... Trong giáo hội có vật phẩm của tinh linh? Phần đặc tính phi phàm 'Ca Sĩ Hải Dương' trên người mình nguyên từ một tinh linh?" Alger thầm suy đoán.

Bởi vì đều là con đường 'Thuỷ Thủ', giáo hội Gió Bão xưa nay vẫn liên tục sưu tập di vật của tinh linh. Trong số chúng, có cái bị điều chế thành ma dược, có cái làm vật phong ấn, bị cách ly trong lòng đất, đợi hiệu quả xấu giảm bớt sẽ thưởng cho nhân viên thần chức, cho nên gặp đêm Trăng Máu bị kích phát dị thường cũng không có gì kì quái.

Nếu là vật phẩm thần kì thì không vấn đề gì, nếu là vật phong ấn, tiếng ca có thể xuyên thấu phong ấn chứng minh nó tuyệt đối không đơn giản... Alger thu hồi suy nghĩ, đánh răng rồi nằm xuống giường.

Rất nhanh anh đã ngủ say, tiến vào giấc mộng.

Không biết qua bao lâu, Alger đột nhiên có chút thanh tỉnh, mơ hồ biết mình đang nằm mơ, nhưng lại có ý thức chủ động đánh giá xung quanh.

Anh phát hiện phía trên là nước biển xanh lam gợn sóng, tầng tầng lớp lớp trùng điệp, căn bản không nhìn thấy bầu trời. Phía trước là một tòa cung điện hoa lệ giống như được tạo thành từ san hô, bộ dáng cao lớn, tráng lệ, âm u, thâm trầm.

Alger theo bản năng đi tới tòa cung điện kia, bước vào cánh cửa mở.

Bên trong, một cây san hô khổng lồ đứng đó, chống lên cả mái vòm, hình ảnh các vách tường ghép lại tạo ra một bức tranh miêu tả khung cảnh gió bão ngập trời.

Cách đó hơn trăm mét là một cái ngai vàng xa hoa được khảm ngọc bích, ngọc lục bảo và ngọc trai, bên dưới là chín tầng bậc thang, hết sức hấp dẫn ánh mắt.

Alger thuận thế nhìn sang, liền thấy một cô gái mặc váy dài mang phong cách cổ xưa đang ngồi, tóc nàng đen bóng, búi lên thật cao, đường nét khuôn mặt mềm mại, ngũ quan tinh xảo, có một loại cảm giác xinh đẹp mà thời đại này không tìm thấy được.

Cô gái này có khí chất lạnh lùng, lỗ tai hơi nhọn, ánh mắt sâu thẳm, dùng tư thế từ trên cao nhìn xuống Alger.

Tay nàng đang cầm một cái chén rượu màu hoàng kim có hoa văn tinh xảo.

Alger đang muốn nói chuyện, mắt nàng đột nhiên tỏa ra ánh sáng màu bạc, giống như tia chớp b*n r*, đâm nát cảnh tượng trong mơ.

"Phù..." Alger xoay người ngồi dậy, theo bản năng thở hổn hển, nội tâm cảm thấy cảnh tượng lúc nãy vừa mơ hồ lại vừa rõ ràng.

Trong đó, mơ hồ là diện mạo cô gái kia, bộ dáng chi tiết bức tranh và hình ảnh cung điện san hô, thứ rõ ràng là cặp mắt phát sáng cùng lỗ tai hơi nhọn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!