Chương 50: Vị "ngoại quốc"

Sau khi thay đổi gương mặt rồi bước vào một trong hai con phố chính, Klein đi thẳng tới hòm thư màu xanh lục, lấy từ trong túi áo ra một lá thư mình đã chuẩn bị sẵn.

Đây là một tờ "giấy báo tử" mà hắn bắt chước dựa trên công văn chính thức của cảnh sát. Đối tượng nhận thư là cảnh sát trưởng thị trấn Cảng Symeem. Nội dung về một cư dân bản xứ đã đột ngột phát bệnh rồi bỏ mình tên Wendt.

Lúc quyết định lần đóng vai này, Klein đã chuẩn bị kỹ lưỡng tất cả phương án tương ứng để giúp mọi chuyện tiến hành thuận lợi mà không đi chệch quỹ đạo, không gây tổn thương khó bù đắp nổi cho cô gái Raine.

Kế hoạch của hắn là dùng Bùa chú Ngủ Say để giả trang màn đóng vai thực sự chỉ là một giấc mơ. Cứ thế, nếu không có tình cảm gì với Wendt, cô gái Raine đó sẽ trực tiếp từ chối. Sau khi nghe về tin báo tử của đối phương, cô sẽ không mang tâm lý áy náy tội lỗi, nhiều nhất cũng chỉ sợ hãi. Mà điều này có thể được xoa dịu một cách hiệu quả khi tới giáo đường cầu nguyện và xưng tội.

Nếu Raine cũng thích Wendt, đáp lại lời tỏ tình, thì giấc mơ sẽ giúp Klein có cơ hội thoát khỏi hoàn cảnh này. Tin báo tử của Wendt sẽ chặt đứt mọi mong chờ của Raine, không ảnh hưởng quá tiêu cực tới cuộc sống tương lai của cô.

Nhưng kể cả vậy thì vẫn khá tàn nhẫn. Dù có là kiểu phụ nữ thế nào, đối mặt với tình huống một người đàn ông thổ lộ trong giấc mơ của mình sau khi chết thế này, chắc chắn sẽ rất đau lòng, sẽ mất rất nhiều thời gian mới quên được.

Ừm... Nếu chẳng làm gì, chỉ chờ tin Wendt đã chết truyền về, tất nhiên Raine sẽ cực kỳ khổ sở dù không nghiêm trọng như vậy. Song, gút mắc trong lòng cô ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ gỡ ra được, cô ấy sẽ mãi luẩn quẩn cả đời với suy nghĩ trước kia Wendt ra biển thám hiểm là để mưu cầu cho tương lai của cả hai, hay chỉ đơn giản là không thích mình...

Chuyện kết thúc ở đây cũng không phải quá tệ. Đến khi đã vượt qua nỗi đau, cô ấy sẽ đối xử với cuộc sống tương lai bằng sự dịu dàng của phần tình cảm chân thành khi từng được yêu.

Hầy... Dù thế nào đi nữa, vì đóng vai, bắt buộc phải đặt mình vào cuộc sống của người khác, ảnh hưởng tới người vô tội ở một mức độ nhất định. Dù lấy cớ hoàn thành tâm nguyện thì cũng chẳng phải lòng tốt thật tâm. Đúng là hệt như Roselle đã nói, càng về sau con đường phi phàm càng mang lại cảm giác vặn vẹo và tà dị. Chưa chắc "phương pháp đóng vai" đã không phải chất xúc tác... Mình chỉ có thể cố hết sức giảm ảnh hưởng này xuống mức thấp nhất mà thôi... Gửi thư xong, Klein thở hắt ra, vẫn dùng gương mặt người bản địa không nổi bật tiến thẳng tới quán trọ duy nhất trong thị trấn nhỏ.

Dọc đường, hắn tổng kết lại kinh nghiệm vừa rồi, đó chính là 'Giả trang thành một con người chân thực và nhận được phản hồi' hẳn là một trong những điều chủ chốt của "Quy tắc Người Không Mặt", chỉ sau 'Ngươi có thể giả trang thành bất cứ kẻ nào, nhưng chỉ có thể là chính mình'.

Nếu là một "Người Không Mặt" khác, có khi vì lần đóng vai này, họ đã phong tỏa tin báo tử của Wendt, nhận lời thổ lộ của Raine, dành ra khoảng hai năm để bước vào quan hệ yêu đương với cô ấy, kết hôn, sinh con. Và rồi, không bị trói buộc bởi các loại quan hệ này, nhớ kỹ chính mình là ai, lạnh lùng rời đi... Trong quá trình ấy, nếu hoàn toàn không bị bại lộ, hẳn ma dược sẽ tiêu hóa gần như toàn bộ... Nhưng mình thực sự không tài nào làm nổi!

Căn bản là nó trái ngược hẳn với lương tâm của mình, chỉ có thể mấp mé bên lề thôi... Klein vừa thổn thức vừa e ngại.

Hắn lắc đầu, tự cười nhạo trong lòng:

Người Phi Phàm không chỉ phải liên tục đối kháng với nguy hiểm và điên cuồng, mà còn phải đối kháng với những ý niệm tà ác bắt nguồn từ chính bản thân, cũng như sức hút rơi vào sự sa ngã nếu không cẩn thận...

Kể cả vậy, không chừng đến cuối cùng vẫn bị "Vực Sâu" ô nhiễm, trở thành chính loại 'quái vật' bản thân từng thề muốn thanh trừ, hầy...

Kìm nén suy nghĩ, Klein bước vào quán trọ, nói với ông chủ đứng sau quầy:

"Một phòng bình thường."

Ông chủ gầy ngẩng đầu nhìn một cái, nói:

"Chứng minh thư hợp lệ."

Sao một gương mặt mình vừa biến đổi lại có thứ ấy được? Klein cười gượng:

"Tôi quên mang rồi."

"Vậy cậu khỏi nghỉ lại. Đây là quy định của thị trấn chúng tôi." Ông chủ lại cúi đầu xuống, tiếp tục tính số thu chi hôm nay.

Klein móc ra 1 saule tiền giấy, đẩy qua như không có gì.

Ông chủ lập tức mở to hai mắt:

"Không, không, cất đi ngay! Tao không muốn bị cảnh sát trưởng bắt giam đâu!

Đi ra, đi ra, thứ dơ bẩn không có chứng minh thư."

Klein bị đuổi khỏi quán trọ trong sự ngỡ ngàng, không thể tin nổi có một ngày tiền tài vạn năng lại vô tác dụng.

Trầm ngâm vài giây, hắn vòng vào một con hẻm trống vắng, biến trở về Gehrman Sparrow với ngũ quan khắc sâu.

Klein quay lại quán trọ, khẽ gõ lên mặt bàn tủ quầy, nói bằng tiếng Loen với giọng Backlund:

"Một phòng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!