Chương 41: Hợp tác

Thời điểm rời khỏi số 47 phố Gai Đen, Klein đã hiểu rõ tình hình cơ bản về Wendt.

Đây là nhờ hắn hóa trang thành sĩ quan cảnh sát, nghe được từ miệng hàng xóm.

Đảo Symeem, hòn đảo nằm xa Quần đảo Rorsted nhất. Từ Bayam, đi bằng tàu chở khách phải mất tầm 4-5 giờ mới tới, hơn nữa chỉ có hai chuyến mỗi ngày, lần lượt là 9h và 10h sáng, mà hôm nay đã lỡ mất rồi... Bố mẹ Wendt qua đời từ lâu, anh ta cũng không còn người thân nào, chỉ có duy nhất một cô gái là anh ta mãi không thể quên, tên Raine. Cô ta chính là mục tiêu hoàn hảo cho màn biểu diễn lần đầu tiên đóng vai chân thực của mình.

Nhưng nghĩ tới việc thổ lộ thay Wendt, mình vẫn thấy xấu hổ dã man... Nhỡ cô gái kia nhận lời... Đệch, thế thì mình phải kết thúc kiểu gì... Klein khó xử nghĩ.

Hắn cố nhớ lại những cuốn tiểu thuyết từng đọc và các bộ phim truyền hình từng xem qua, hy vọng có thể tìm ra phương án hoàn mỹ nhất.

Chẳng bao lâu sau, hắn đã có ý tưởng đại khái, tâm tình cũng theo đó mà ổn định. Sự chú ý của hắn bắt đầu chuyển dời đến chuyện về 'Sắt Thép' Mavety.

Hy vọng tiểu thư 'Ma Thuật Sư' sẽ nhanh chóng gửi máy thu phát vô tuyến đến... Klein thầm thở dài, bước lên xe ngựa cho thuê.....

Backlund, quận Cherwood.

Fors dỡ bức thư do Xio mang về.

Nó đến từ tiểu thuyết gia khoa học viễn tưởng Aville, người say sưa muốn chia sẻ cho quý cô Wall về tiến trình phát triển trong tương lai và ứng dụng của công nghệ thu phát vô tuyến.

Fors trực tiếp lướt qua phần nội dung mở đầu và giữa, quét ánh mắt tới đoạn cuối.

"Giới thiệu ba loại với chi tiết về địa chỉ và giá cả đại khái. Cái đắt nhất cũng chỉ 12 bảng." Fors khẽ gật đầu, cảm thấy đây cũng chẳng phải cuộc giao dịch gì quá quan trọng.

Cô nàng bỗng cảm thấy lòng tự trọng của bản thân thổi phồng lên một chút. Có lẽ vì cô đã chứng kiến bao cuộc giao dịch trị giá mấy trăm bảng, mấy ngàn bảng trong Hội Tarot rồi, nên loại vật phẩm khoảng 10 bảng này chẳng đáng để cô phải bận tâm.

Ngài 'Thế Giới' có nguồn tài nguyên và tài chính phong phú. Trong tương lai, có thể mình sẽ cần mua vật phẩm từ anh ta hoặc bán đi những thứ không cần thiết. Ừm, cứ tính chi phí tem, chi phí giao hàng, chi phí hao tổn của vật liệu dùng cho nghi thức vào giá gốc là được... Fors nhanh chóng hạ quyết tâm, vô thức đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

Backlund vẫn ảm đạm và tối tăm, đang rơi từng hạt mưa nhỏ tí tách. Có điều sương mù đã không còn dày đặc như trước.

Không biết bao giờ mình mới nhận được túi dạ dày của Thực Linh Giả từ 'Mặt Trời' nhỉ... Fors cảm thấy mình đã nôn nóng muốn thăng cấp.....

Thành Bạch Ngân, nhà Berg.

Derrick đã chuẩn bị xong xuôi túi dạ dày Thực Linh Giả và số vật liệu ngài 'Người Treo Ngược' cần, nhưng chưa vội hiến tế cho ngài 'Kẻ Khờ' ngay.

Cậu định chờ thêm một thời gian nữa, cho tới khi Thủ Lĩnh chỉ đạo một tiểu đội thăm dò hoặc chủ trì một số lễ tế thì mới thử làm.

Thế mới là an toàn nhất, ổn thỏa nhất... Ừm, phải cẩn thận, cẩn trọng! Derrick thầm nhắc nhở bản thân một câu, rồi mới lật cuốn "Vương đình Cự Nhân – Cuốn Sách Đá Đen – Ấn bản được sao chép thủ công" ra.

Gần đây cậu đều đọc cuốn sách cổ xưa này. Từ đó, cậu có thể dòm ngó được một chút diện mạo bên trong Vương đình Cự Nhân từ niên đại cổ xưa.

Dựa trên những gì ghi lại trong cuốn sách cổ này, đây chính là Vương đình của Thần!

Dường như thời gian đã đóng băng tại nơi đây, vĩnh viễn chìm trong hoàng hôn. Tất cả công trình kiến trúc đều to lớn khoáng đạt, cực kỳ hùng vĩ, thậm chí chạm l*n đ*nh tầng mây.

Nhân loại bước đi trong đó đều nhỏ bé tới dị thường, sẽ cảm thấy kính sợ chủ nhân và khung cảnh ấy từ tận đáy lòng.....

Backlund, quận Hillston, nhà Waymandy.

Nghe lời giảng giải xong, Emlyn White dùng tay thay lược chải chải tóc, cố tình hỏi:

"Thưa Đấng Nam tước, tôi không nhớ mình đã từng nghe ở đâu, nhưng vào khoảng Kỷ thứ Hai hay Kỷ thứ Ba, có một thành phố rất nổi tiếng, gọi là "Thành Bạch Ngân"."

Waymandy là một vị Nam tước ma cà rồng đã hơn 200 tuổi, nhưng bề ngoài không hề già nua. Ngược lại, trông ông ta chỉ giống một quý ngài chín chắn ở độ tuổi đầu ba mươi.

Ông ta có mái tóc đen được chải gọn gàng vuốt ngược về sau, mặc một chiếc áo sơ mi cotton đỏ sậm và cầm một tẩu thuốc màu cà phê trên tay. Vừa thưởng thức hơi ấm từ lò sưởi, ông ta vừa trầm ngâm đáp:

"Không, ít nhất là trong trí nhớ của ta, không có Thành Bạch Ngân nào trước Đại Tai Biến cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!