Chương 40: Thuộc địa

Chất lượng thịt cá gai chắc chắn không thể sánh được với thịt cá Người, nhưng các gia vị hòa quyện lẫn vào nhau mà vẫn tạo ra từng lớp hương vị rõ rệt, khiến Klein phải hài lòng tán thưởng. Hắn cứ muốn ăn mãi mà không thể dừng lại.

Thực ra, vẫn có Người Phi Phàm bản địa muốn rời khỏi giới nguy hiểm này và sống một cuộc đời bình thường. Họ hoàn toàn có thể chuyển đến Backlund, mở một nhà hàng ẩm thực phong cách Rorsted, bán cá nướng hay những món tương tự. Được sự chấp nhận của khu đại đô thị này, họ nhất định sẽ ăn nên làm ra. Chỉ có duy nhất một vấn đề là nhiều loại gia vị không rẻ như ở đây, chi phí đắt đỏ, cũng phải chọn được vị trí phù hợp với loại thực khách cần phục vụ... Klein bỏ đôi đũa có vẻ thô sơ xuống, dùng khăn ăn lau miệng, suy nghĩ vẩn vơ suốt một hồi.

Dưới góc nhìn của hắn, người dân thường không thể tìm ra biện pháp làm giàu, phần lớn là vì họ không có tầm nhìn xa trông rộng. Song, tầm nhìn của một người lại bị giới hạn bởi nền giáo dục họ được tiếp nhận và kinh nghiệm sống hàng ngày. Bị ràng buộc bởi tầng lớp xã hội, rất khó để thoát khỏi vòng vây. Nếu muốn phá vỡ giới hạn này, cách hiệu quả nhất chỉ có thể là cố gắng nâng cao trình độ học vấn lên bằng hết sức mình. Sau đó dám mạo hiểm, xông xáo khắp mọi mặt trận để tìm cơ hội.

Đương nhiên, chuyện này cũng ẩn chứa nguy hiểm lớn. Bước chân vào con đường ấy, không biết bao nhiêu người đã lặng lẽ tiêu vong.

Bữa ăn này tốn hết 2 saule 5 penny của Klein, giá không phải quá ổn, nhưng hắn luôn sẵn sàng chi tiền cho đồ ăn ngon. Hơn nữa, chi phí sinh hoạt gần đây của hắn đều đã được Danitz bao thầu.

Kéo cao cổ áo, đội mũ, với cây gậy batoong, hắn bước ra khỏi nhà hàng Lão John, vừa đúng lúc nhìn thấy một viên cảnh sát đang xua đuổi một kẻ lang thang trên phố.

Thổ dân trên Quần đảo Rorsted có màu da tối hơn so với người lục địa Nam, gần như loại màu đồng do thường xuyên phơi nắng. Tóc họ phần lớn là màu đen, hơi xoăn tự nhiên, khác hẳn thực dân từ Vương quốc Loen.

Kể từ khi nơi này bị thuộc địa hóa hoàn toàn cho đến nay vẫn chưa đầy 50 năm. Ban đầu, Loen lấy danh nghĩa Công ty Trung Sonia hợp tác với các tù trưởng hoặc thủ lĩnh tối cao để trích xuất lợi ích từ kinh tế. Nhưng sau đó, ban lãnh đạo của công ty nhanh chóng lâm vào cảnh th*m nh*ng khi tranh giành quyền lực. Thậm chí có người còn khiêu khích đối thủ bằng cách khơi mào chiến tranh vì lợi ích cá nhân. Hoang đường hơn nữa, họ còn tố cáo nhau, tuyên bố đối thủ cạnh tranh với mình đã nhận hối lộ.

Cũng vì thế, họ tiếp tục tìm đến những nghị viên chống lưng cho mình, công kích lẫn nhau trong cuộc họp Nghị viện, suýt nữa còn kéo nhau ra tòa (*).

Thổ dân bản địa chắc chắn không thể nào tưởng tượng ra nổi, những nhân vật quyền lực có thể khiến thủ lĩnh tối cao và tù trưởng của họ phải phủ phục sát đất, hôn mũi giày và gửi tới cả một hàng dài xe lễ vật, thực ra lại chỉ là những con người không quan trọng, còn chẳng phải nghị viên—dù phần lớn những người này đến từ các gia đình quý tộc, song quyền thừa kế của họ cũng chỉ nằm ở vị trí sau cùng.

Sau cuộc tranh chấp đó, Quốc vương và Thủ tướng đã thống nhất sẽ chuộc lại cổ phiếu, giải thể Công ty Trung Sonia, phái toàn bộ lực lượng hạm đội và quân đội tới đánh chiếm Quần đảo Rorsted, thực hiện công cuộc thuộc địa hóa thực sự.

Hiện giờ, quần đảo này được quản lý bởi Dinh Thống đốc, Nghị viện và Pháp viện. Toàn bộ cao tầng đều là người Loen. Một số trung tầng là nghị viên, quan trị an, quan tòa là hậu duệ của thủ lĩnh tối cao và tù trưởng ban đầu. Về vị trí tầng chót thì mở ra cho thổ dân đã được phổ cập giáo dục, bao gồm cả sĩ quan cảnh sát dưới cấp quản lý trở xuống.

Viên cảnh sát người bản địa vừa vung vẩy cái dùi cui ngắn để xua đuổi kẻ lang thang, người cũng có đặc điểm rõ ràng của chủng người Rorsted.

Ngay khi vừa nhìn thấy Klein mặc lễ phục dài có hai hàng cúc, đội mũ phớt cao nửa, cầm một cây gậy văn minh màu đen, viên cảnh sát kia lập tức bỏ dùi cui xuống, đứng thẳng người, khép hai chân vào, làm một lễ:

"Chào buổi chiều, thưa ngài.

Tôi có thể giúp gì cho ngài ạ?"

Klein cảm thấy hơi phức tạp, nhẹ nhàng gật đầu:

"Ở đây không có xe ngựa à?"

"Dinh Thống đốc ra quy định, con đường này không cho phép xe ngựa tiến vào, ngài phải đến con phố phía trước mới có ạ." Viên cảnh sát vừa hoảng hốt, vừa nhiệt tình giải thích.

"Cảm ơn.". Klein thuận miệng khen một câu, "Tiếng Loen của anh rất khá."

Viên cảnh sát kia vui đến mức hơi kích động:

"Tôi nghĩ là, tôi nghĩ là, đây là một tiêu chuẩn, tiêu chuẩn thiết yếu để làm một cảnh sát tốt."

Anh ta vốn muốn nói rằng mình cũng là một người Loen, nhưng sợ sẽ làm quý ngài đối diện nổi giận.

Klein thầm thở dài, chậm rãi đi đến đầu con phố.

Ven đường, hắn trông thấy cửa hàng quần áo phong cách bản địa hoàn toàn khác biệt so với thành phố đại lục như Backlund và Tingen. Thậm chí nó còn khác cả những bến cảng đã bị thuộc địa hóa hơn hai trăm năm như Damir và Bansy.

Một người đàn ông phong nhã đến từ Loen, mặc lễ phục chỉnh tề, đội mũ chóp cao, đeo cà vạt và cầm một chiếc gậy văn minh, khiến cho người xung quanh khúm núm, không dám nhìn thẳng vào mắt, cũng không dám tiếp xúc trực tiếp. Còn lại là người bản địa hoặc con lai mặc áo jacket dày, quần ống rộng thoải mái, cùng với chiếc mũ lưỡi trai đến từ đại lục. Họ không thích màu đen mà thích những màu khác như màu trà, màu cà phê hay màu xám nhạt hơn.

Đối với Klein mà nói, điều này đúng là hơi quái dị, nhưng cũng trọn vẹn mang tới cho hắn cảm giác như đang ở ngoại quốc.

Đương nhiên, người bản địa có chỗ đứng cao và người lai cũng bắt chước phong cách ăn mặc của Loen, tin rằng đây là biểu hiện của sự văn minh.....

2 giờ chiều, quán bar Cá Kiếm, một nơi được công nhận là căn cứ của nhà thám hiểm.

Nơi đây không có nhiều khách uống rượu, Klein dễ dàng đi xuyên qua từng bàn tới quầy bar.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!