Chương 38: Thượng Tướng Đẫm Máu

"Săn bọn chúng?" Danitz vô thức hỏi ngược lại.

Khi đã hiểu rõ ràng ý nghĩa đằng sau câu nói của Gehrman Sparrow, trong nháy mắt gã trở nên phấn khích, đổi tư thế ngồi, nén giọng xuống:

"Có cần tôi phối hợp gì không?"

Làm một hải tặc bán thời gian tiêu chuẩn, gã chẳng liên quan gì tới mấy từ ngữ tốt đẹp như kiểu tha thứ, thương hại, hay nhân ái gì gì đó. Nếu đã suýt thì chết dưới tay 'Sắt Thép' Mavety, giờ lại có cơ hội trả thù, gã dại gì mà bỏ qua!

Gã tự nhận rằng để có thể sống sót trong cái nghề hải tặc này, bản thân phải biết nắm bắt chính xác tình thế, biết lúc nào nên phản kháng, khi nào thì liều mạng, lúc nào nên giả vờ như không thấy kẻ thù, khi nào thì có thể thoải mái thanh toán nợ cũ.

Mà giờ đây, chính là cơ hội!

Danitz vẫn chưa dám phán đoán chuẩn xác rốt cuộc tên điên Gehrman Sparrow này mạnh tới mức nào, nhưng đánh giá từ việc hắn có thể giải quyết Giám mục sa ngã Millet trong vòng mười giây, thì hẳn đối phó với 'Sắt Thép' Mavety sẽ không quá khó khăn. Mà dù có phải đối mặt với 'Thượng Tướng Đẫm Máu' Senor, hy vọng thắng lợi cũng không phải chuyện bất khả thi với hắn.

Đương nhiên, đây chỉ là tình huống một chọi một, nhưng từ xưa đến nay đám hải tặc có bao giờ nói chuyện về tinh thần hiệp sĩ đâu... Danitz nhủ thầm.

Klein hơn rướn người về trước, chống khuỷu tay lên đầu gối, đan hai bàn tay vào nhau:

"Ta đã nói rồi."

Hả? Gì cơ? Danitz cảm thấy mình thường không theo nổi mạch suy nghĩ của Gehrman Sparrow.

Đối với việc này, gã chỉ có thể tự an ủi bản thân, người bình thường đâu có giống tên điên.

Thấy đối phương không nói thêm gì, gã cẩn thận ngẫm nghĩ, cuối cùng cũng nhớ ra việc mình cần làm:

Viết những thứ mà 'Thượng Tướng Đẫm Máu' và đoàn hải tặc của y đã làm ra!

Hừm... Chắc chắn là Gehrman Sparrow muốn biết rõ xem bọn chúng đã cướp bóc bao nhiêu thứ... Danitz nhanh chóng sắp xếp được ý nghĩ, lục lọi giấy bút trong phòng, viết soàn soạt một đống chữ.

Trong quá trình này, gã cảm thấy hết sức may mắn vì chỗ bị thương là tay trái.

Khi gã đã viết xong, Klein thò tay nhận tờ giấy, đọc thật cẩn thận, thông qua những phần mô tả không chi tiết của Danitz xác nhận rằng 'Thượng Tướng Đẫm Máu' chính là kiểu hải tặc điển hình nhất, độc ác nhất. Y không chỉ cướp bóc của cải mà còn bắt cóc nhiều người, đồ sát thuyền viên và làm nhục phụ nữ.

Một hải tặc như Danitz lại thực sự biết tiếng Feysac cổ... Hắn cũng được giáo dục à... Klein nhủ thầm hai câu, móc ra một đồng penny, dùng phương pháp bói toán để xác nhận tính chân thực của tư liệu.

Rồi, hắn nói bằng tông giọng như thể đang sắp xếp xem nên ăn gì vào ngày mai:

"Nói thêm một chút về 'Thượng Tướng Đẫm Máu' và cấp dưới của y."

Muốn biết thông tin chi tiết... Đây là đang chuẩn bị săn bọn chúng à? Danitz khấp khởi mừng thầm, chỉ hận bản thân không biết nhiều hơn:

" 'Thượng Tướng Đẫm Máu' Senor được nghi là một ác linh. Tất cả những ai đối mặt với y đều chết một cách kỳ dị, nào là tự bóp cổ mình, rồi chủ động ôm bom, hay đồ sát bạn đồng hành. Thuyền trưởng chúng tôi nói, đây là do bị ác linh nhập vào người."

Năng lực phi phàm giống của tiểu thư Sharron quá... "Oan Hồn" à? Klein không nói gì, im lặng nghe Danitz kể tiếp.

"Senor có thể phát ra tiếng thét rất đáng sợ. Lần trước chiến đấu với chúng, tôi suýt thì bị ngất xỉu, từ trên boong tàu rớt thẳng xuống biển. Ha ha, thế là tôi trở lại, đốt cháy một chiếc tàu của bọn chúng.

Senor biết rất nhiều ma pháp loại tử linh, tàn nhẫn, khát máu, chìm ngập trong d*c v*ng. Mục tiêu của y vừa là nam, vừa là nữ, thậm chí cả sinh vật hình người cũng được."

Rất phù hợp với đặc điểm phóng túng của Học phái Hoa Hồng. Ừm, chính xác mà nói thì đây chính là đặc điểm ở phương diện nào đó của con đường 'Tù Nhân' này... Khả năng cao là "Oan Hồn"... Klein trầm ngâm gật đầu.

Nhận được phản ứng, Danitz càng lúc càng tích cực, nói nhanh hơn:

"Thuyền trưởng chúng tôi cho rằng Senor mang trên người một món vật phẩm thần kỳ vô cùng mạnh mẽ, nó khiến y trở nên hết sức may mắn, luôn luôn có thể được thần linh châm chước. Chẳng hạn như vào thời khắc mấu chốt, đối thủ đột nhiên trượt chân, hoặc năng lực bị mất đi hiệu quả, rồi thì đánh bạc sẽ thắng liền tù tì 21 ván."

Một vật phẩm thần kỳ có thể khiến người dùng trở nên hết sức may mắn? Hiếm thấy thật... Bắt nguồn từ con đường 'Quái Vật' à? Hay là liên quan tới một vị Tà Linh nào? Klein suy đoán dựa trên tri thức thần bí học của mình.

"Tôi chưa bao giờ chiến đấu trực tiếp với Senor nên chỉ biết có thế thôi." Danitz vốn định duỗi tay ra, nhưng bị cơn đau trên tay trái ngăn lại, "Y có khoảng bảy đến tám con tàu. Kỳ hạm là Tàu Cây Máu Thịt. Haha, khác hoàn toàn so với chúng tôi. Chúng tôi chủ yếu truy tìm kho báu, cũng không tùy tiện tuyển dụng cấp dưới, chỉ có duy nhất một con tàu là Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!