Chất lỏng màu vàng kim lạnh buốt khiến Audrey cảm tưởng như mình vừa thưởng thức một món kem ngọt ngào. Rồi cô nàng nhấp một ngụm champagne, bọt khí li ti nổi lên, lặng lẽ vỡ tan, mang theo hơi tê k*ch th*ch.
Đột nhiên, thính lực của cô lan tràn ra ngoài. Cô có thể nghe thấy cuộc hội thoại của hai hầu gái đứng cuối hành lang về nỗi tiếc nuối không có cơ hội đi đến lâu đài và trang viên ở quận Đông Chester của gia tộc Hall.
Giờ khắc này, Audrey cảm thấy như mình đã tan rã thành khí gas hư ảo, nhanh chóng nở ra, chiếm đầy cả căn phòng, chồng lấp lên hải dương được tạo nên từ tiềm thức tâm linh của mỗi người.
Tầm mắt của cô cũng phát sinh biến hóa. Mọi thứ cô nhìn đều bóng loáng, trở thành những chiếc gương khác nhau phản chiếu hình dạng hiện tại của cô.
Dưới vẻ đẹp chỉ có thể miêu tả bằng những từ ngữ như thuần khiết, tinh tế, linh hoạt, bên ngoài làn da tr*n tr** của cô từ từ mọc ra từng miếng vảy màu vàng. Đôi đồng tử xanh biếc bỗng nhuộm màu vàng nhạt, dường như dựng thẳng lên.
Nhìn thấy vẻ ngoài của chính mình bấy giờ, Audrey bỗng cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng. Cô không nghĩ tới, cũng không muốn biến thành một quái vật phi nhân loại!
Một tiếng "soạt" vang lên, tâm trí cô dần trở nên mờ mịt. Dường như có thứ gì đó đang chui ra khỏi cơ thể cô một cách chậm chạp và đau đớn.
Ngay khi đó, cô nghe tiếng tiếng nói dịu dàng của chú chó Susie lông vàng:
"Không phải sợ, bình tĩnh lại nào.
Không phải sợ, bình tĩnh lại nào."
Audrey hoàn hồn, cố hết sức tiến vào trạng thái "Khán Giả".
Cảm xúc không ổn định của cô nhanh chóng bình phục trở lại, dường như hồn lìa khỏi xác, cô cứ thế nhìn xuống bản thân như một "Khán Giả".
Audrey trông thấy những chiếc vảy vàng trên bề mặt cơ thể mình biến mất một cách rõ rệt, con mắt màu ngọc lục bảo cũng trở về bình thường.
Chẳng bao lâu sau, cô lại nắm giữ cơ thể một lần nữa, cũng hiểu rõ "Bác Sĩ Tâm Lý" có năng lực phi phàm nào, nên sử dụng ra sao.
V
-Vừa rồi nguy hiểm quá... Audrey sợ hãi nâng tay lên, chỉ thấy da thịt nõn nà nhẵn nhụi, không còn tình trạng kỳ dị như khi nãy.
Trải qua chuyện này, cô nàng đã thực sự hiểu rõ được điều mà ngài 'Kẻ Khờ' thỉnh thoảng chỉ ra, ngài 'Người Treo Ngược' luôn luôn nhấn mạnh, là mất khống chế đáng sợ tới cỡ nào; sâu sắc nhận thức được con đường phi phàm rất khó khăn trắc trở.
Kể cả đã dùng biện pháp đóng vai thì hoàn toàn loại bỏ tai họa ngầm vẫn là chuyện bất khả thi!
Có một lần tụ hội, ngài 'Thế Giới' đã nói rằng, Người Phi Phàm là những kẻ đáng thương lúc nào cũng phải chống cự với hiểm nguy và điên cuồng... Trước đó mình chỉ hiểu nghĩa trên mặt chữ, còn giờ thì đã cảm nhận được sức nặng của câu nói này... Audrey, đừng nhụt chí, đừng sợ hãi. Cha mẹ và các anh vẫn đang chờ được ngươi bảo vệ. Có kinh nghiệm lần này, tương lai về sau ngươi sẽ không còn bị hù dọa bởi dáng vẻ của bản thân, sẽ không còn dễ mất khống chế như thế nữa. Cố lên!
Audrey nắm chặt hai tay lại, tự cổ vũ bản thân.
Cô trấn tĩnh lại trong hai giây, bước tới gần Susie, nửa ngồi xuống, ôm lấy chú chó săn lông vàng này. Vừa chải vuốt lông, vừa áp đầu vào một bên má chú chó, cảm nhận hơi ấm từ nó, cô lẩm bẩm:
"Cảm ơn mi, cảm ơn..."
Susie cọ cọ hai cái, nghiêm túc hỏi lại:
"Audrey, đây chính là cảm giác của "Bác Sĩ Tâm Lý" à?
Tôi rất thích."
... Audrey bỗng cảm thấy dở khóc dở cười, chợt mím môi, hứa hẹn:
"Susie, về sau chúng ta hãy cùng trị liệu cho nhau nhé, ừm, vấn đề về tâm lý ấy!"
"Tốt, gâu!" Susie vui vẻ đáp.
Đến tận giờ phút này, Audrey mới chính thức khôi phục, có tâm trạng dò xét sự tăng cường của mình:
Có vẻ cơ thể mình trở nên khỏe mạnh hơn, dù không có cơ bắp rõ ràng, nhưng sức mạnh và tốc độ đã tăng lên hẳn so với trước...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!