Chương 26: Đừng ra ngoài

Không giống những thành phố ở đại lục như Backlund, Tingen hay Cảng Pritz, hòn đảo thuộc địa như Cảng Bansy không đủ khí gas. Hai bên đường chỉ có lác đác vài ngọn đèn, nến bên trong được chụp lồng thủy tinh, chờ được nhen thủ công.

Xui thay, hôm nay gió nổi lên từ sớm nên không ai ra ngoài. Nến không được đốt trong thời gian dự tính, khiến con đường chìm trong một màu đen mịt mù, chỉ có thể thuần túy dựa vào đường nét như ẩn như hiện của mặt trăng đỏ chiếu xuyên qua các tầng mây.

So với khi trước, cơn gió đã thổi nhẹ đi nhiều. Ít nhất Klein cũng không cần phải bận tâm giữ mũ nữa.

Sương mù mờ nhạt dần tràn ngập trong không khí, cửa ra và cửa sổ của những ngôi nhà chủ yếu hai tầng bị đóng chặt. Mọi thứ đen đặc không có nổi chút ánh sáng, như thể đã không có người sống ở đây từ rất lâu rồi.

Một tay xách chiếc đèn bão tù mù, một tay cầm gậy batoong cứng, Klein nhanh chóng bước đi trên con phố tĩnh lặng, hướng về nhà hàng Lime do 'Liệt Diễm' chỉ đường.

Vù!

Trong sương mù, cơn gió bỗng xoáy lên, Klein vô thức cảm thấy vùng cổ nổi da gà.

Hắn giơ tay phải cầm gậy batoong lên, khiến bộ lễ phục có hai hàng cúc dựng thẳng tắp, hoàn toàn che khuất cổ.

Đúng lúc ấy, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một hình ảnh!

Trong đó, một bóng đen to như quả dưa hấu bất ngờ hiện ra từ màn sương, nháy mắt nhào tới vành tai hắn.

Klein không hề nghĩ ngợi, hất mạnh cánh tay và bàn tay, vung một gậy.

Cốp!

Bóng đen kia vừa đến gần lập tức bị quất một phát chính diện, văng ngược lại một đoạn dài.

Nhờ ánh sáng từ đèn bão, rốt cuộc Klein cũng có thể thấy rõ thứ vừa tập kích mình là gì.

Kia là một cái đầu!

Kia là một cái đầu đã mất cơ thể, một cái đầu vẫn còn dính đoạn thực quản dài thòng!

Cái đầu kia bay trôi nổi giữa không trung, gương mặt như thể miếng phô mai khô quắt mọc đầy mốc. Chất lỏng màu vàng xanh chảy xuống lớp da đã nhão nhoét, phác họa rõ đường nét xương khớp khuôn mặt.

Ở vị trí mũi của nó chỉ còn đúng hai cái lỗ. Con mắt bao phủ phần lớn lòng trắng, chẳng có mấy lòng đen. Cặp môi đã thối nát hơn phân nửa, lộ ra hàm răng nhọn hoắt dính lẫn với máu!

Cứt chó! Thấy cảnh này, tim 'Liệt Diễm' Danitz suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, gã thầm chửi thề một câu.

Dù gã đã khám phá kha khá kho báu, chiến đấu với rất nhiều quái vật, nhưng vẫn hiếm khi nào thấy thứ kinh tởm và hãi hùng như vậy.

Không biết tự bao giờ, một khẩu súng ngắn cổ điển đã nằm trong lòng bàn tay gã, bị khuỷu tay ghì chặt, chuẩn bị bóp cò.

Ngay khi ấy, gã trông thấy một ánh sáng tinh khiết trong vắt từ trên trời giáng xuống, đáp xuống cái đầu bị quất đến cứng ngắc kia.

Á!

Một tiếng thét thảm thiết phát ra, cái đầu khô quắt dữ tợn kia nhanh chóng tan rã như bị bốc hơi, hóa thành tro bụi, không hề để lại một dấu vết.

Yếu vậy trời! Danitz vô thức đánh giá.

Quái vật Gehrman Sparrow này lại thuộc con đường 'Mặt Trời' à? Đâu giống lắm nhờ... Chắc là dựa vào vật phẩm thần kỳ rồi... Vừa rồi mình còn chưa nhận ra mà Gehrman Sparrow đã phát hiện kẻ địch và tấn công ngay lập tức. Đúng là mạnh thật... Danitz nhanh chóng chuyển sự chú ý tới thứ khác.

Ngay khi suy nghĩ vừa lắng xuống, từ khóe mắt, gã trông thấy một cái đầu tương tự bay vèo ra từ trong màn sương, muốn cố c*n v** c* mình.

Pằng!

Danitz bình tĩnh bóp cò súng.

Viên đạn màu đồng bắn trúng vào cái đầu mọc đầy mốc, khiến phần giữa lông mày và mũi nó vỡ toác, cả cái đầu ngửa về sau, ngừng lại giữa không trung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!