Chương 25: Cảng Bansy trong gió

Donna giật mình trốn ra sau, đôi đồng tử co rút kịch liệt, miệng há lớn, tiếng thét đã treo trên đầu môi chỉ chực bật ra.

Nếu trước đó chưa nhìn thấy người đưa tin, chắc chắn cô bé sẽ không thể kiểm soát nổi bản thân, hãi hùng mà lảo đảo đứng lên, kệ cho bàn ghế lật đổ.

May thay, cô bé đã không còn là một tiểu thư nhỏ bé hoàn toàn không hiểu chuyện trên biển khi mới bắt đầu bước chân lên tàu Bạch Mã Não. Giọng nói của cô bé có vẻ đanh hơn khi giơ tay chỉ ra ngoài cửa sổ, lắp bắp:

"Có

-có xác sống!

Một xác sống không đầu!"

Cô bé dùng loại xác sống thường thấy nhất trong truyền thuyết dân gian để miêu tả thứ đáng sợ mình vừa nhìn thấy.

Cecile đứng bật dậy, đi hai bước lại gần bên Donna, nhìn cuồng phong gào thét bên ngoài cửa sổ, cẩn thận quan sát mấy giây.

"Đâu có gì đâu." Cô ta nói thật lòng.

Donna rụt người về sau, cố lấy can đảm, cẩn thận rướn người lên trước từng chút một, ghé qua, chỉ thấy cây cối bên ngoài lắc lư, vật linh tinh bay tán loạn, không hề có một người nào đi trên đường.

"V

-vừa rồi đúng là có người mà. Ô

-ông ta mặc áo măng tô đen, không có đầu, cổ đang chảy máu!" Donna vừa nói vừa khoa tay múa chân để thuyết phục những người lớn ở đây tin mình.

Cha cô bé, Urdi Branch chống bàn đứng lên, lại gần cửa sổ, nhìn một hồi:

"Donna, đêm nay con không được phép đọc "Tuyển tập tiểu thuyết kinh dị của Fonce" nữa!"

"Nh

-nhưng mà..." Donna ấm ức muốn thanh minh.

Đúng lúc ấy, Cleves lên tới lầu hai, tiếp cận mọi người, hỏi:

"Chuyện gì vừa xảy ra?"

"Donna bảo vừa nhìn thấy xác sống bên ngoài, một xác sống không đầu." Một vệ sĩ khác là Teague khẽ cười, giải thích.

Cleves im lặng hai giây, gật đầu với Donna:

"Không sao đâu, mọi chuyện sẽ qua thôi.

Gió bên ngoài rất lớn, rất nguy hiểm. Chúng ta sẽ rời đi ngay khi mọi thứ bình thường trở lại."

Trong mắt Donna, lời nói của chú Cleves cho thấy chú tin tưởng mình và lựa chọn cách giải quyết vấn đề an toàn nhất. Còn trong mắt nhóm người Urdi, Teague thì đây chỉ là mánh khóe an ủi đứa trẻ một cách vụng về.

Thấy Donna vẫn hơi lo lắng, thân chủ thật sự cũng không quá hài lòng, Cleves kéo một chiếc ghế ra, bình tĩnh cất tiếng:

"Cảng Bansy có một phong tục kỳ lạ. Vào đêm thời tiết thay đổi kịch liệt, không nên ra ngoài, cũng không được đáp lại bất cứ tiếng gõ cửa nào."

"Nếu mở cửa ra, sẽ bị xác sống bắt đi ạ?" Denton đã nhìn thấy người đưa tin bằng xương trắng với chị gái mình, bừng tỉnh hỏi.

"Có thể xem như vậy." Cleves cầm cốc nước đun sôi để nguội lên uống một ngụm.

Hóa ra là thế... Donna trấn tĩnh lại, tin rằng chỉ cần không rời khỏi nhà hàng, mình sẽ không phải đụng độ mấy xác sống đáng sợ kia.

Đến tận giờ phút này, cô bé mới nhận ra khách hàng xung quanh đều đã dồn hết sự chú ý về phía này vì động tĩnh vừa nãy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!