"Thuyền trưởng, Đầu Lâu Đỏ chạy rồi!"
Một thủy thủ chạy vào phòng thuyền trưởng.
"Chạy rồi?" Elland giơ ống nhòm của mình lên, nhìn ra biển yên sóng lặng trong cơn bối rối, vừa lúc trông thấy tàu Đầu Lâu Đỏ biến mất nơi chân trời.
Ông ta nhăn mày, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại phát triển thành ra như vậy.
Từ góc nhìn của ông ta, chắc chắn lực lượng vũ trang của tàu Bạch Mã Não không thể nào trực tiếp dọa lùi được đoàn hải tặc Đầu Lâu Đỏ. Song phương hẳn sẽ lòng vòng quanh nhau hơn chục lần giữa cuộc giao tranh, đồng thời bắn đại bác liên miên nhằm khiến phe bên kia cảm thấy miếng xương này quá cứng, không thể gặm nổi, không dám dây dưa lâu dài, rồi mới lý trí chọn rút lui.
Chẳng lẽ tàu Đầu Lâu Đỏ chỉ đi qua thôi chứ không có ý định cướp bóc? Nhưng nếu không cướp bóc thì chúng đi vào tuyến hàng hải này làm gì? Đây chính là nơi dễ bị tàu của Hải quân và Giáo hội ngăn chặn nhất. Kể cả tứ vương và thất tướng cũng sẽ cố khiêm nhường hết sức có thể mỗi khi đi qua vùng biển xung quanh đây... Tâm trí Elland tràn ngập nỗi nghi hoặc, cảm thấy mọi chuyện có vẻ không đơn giản như vậy.
Cẩn tắc vô áy náy, chớ nên chủ quan... Elland cất chiếc ống nhòm đơn màu nâu vàng, thong thả bước tới bước lui.
Ông ta hơi giơ tay lên, nói với hoa tiêu:
"Tối nay chúng ta đỗ ở Cảng Bansy.
Báo cáo thông tin về cuộc đụng độ với hải tặc cho Hải quân và Giáo hội."
Dựa trên kế hoạch thông thường, điểm dừng tiếp theo của tàu Bạch Mã Não sẽ là Cảng Tiana, đại khái là phải đi mất ba ngày với vận tốc 13 hải lý/giờ mới tới. Từ Cảng Tiana sẽ đi thẳng đến địa điểm cuối cùng là thủ đô Quần đảo Rorsted, Thành Khảng Khái
- Bayam.
Mà có một cách đi nhanh hơn từ Cảng Pritz đến Bayam, chính là chỉ dừng chân một lần ở nửa đường tại Cảng Bansy, cách Cảng Damir khoảng 120 hải lý.....
"Đầu Lâu Đỏ đi thật rồi à?" Cha Donna, Urdi Branch đến gần cửa sổ, nhìn ra xa.
Cleves bình tĩnh gật đầu:
"Đúng thế."
Anh ta vừa dứt lời, bên ngoài truyền tới tiếng thủy thủ hô hào:
"Nguy hiểm đã qua! Nguy hiểm đã qua!"
Nghe thấy lời xác nhận chính thức, rốt cuộc Donna và Denton cũng thả lỏng, có can đảm đến gần cửa sổ, quan sát tình hình bên ngoài.
"Đoàn hải tặc Đầu Lâu Đỏ mạnh lắm ạ?" Đôi mắt Donna mở to, tìm kiếm bóng hình con tàu đã rời xa.
"Mạnh lắm." Cleves trả lời.
"Mạnh cỡ nào ạ?" Denton lập tức truy vấn.
Ở một bên khác, vệ sĩ Teague sửa sang lại tóc tai, bật cười:
"Kể cả không tính những khẩu đại bác và hàng trăm hải tặc trên con tàu đó, chỉ thuyền trưởng Johnson và lái chính Anderson thôi cũng đã mạnh không tưởng rồi.
Biệt danh của Anderson là 'Mắt Chột', tiền thưởng ở Vương quốc là 500 bảng. Tất cả mọi người trong căn phòng này tập trung lại, thêm một số thủy thủ vào hỗ trợ nữa, mới có khả năng đánh bại được gã trong một trận chiến. Còn với Johnson, kẻ có biệt danh 'Sói Biển' thì có thể thoải mái dứt điểm một đối thủ như thế. Nếu gã lên tàu này, không ai có thể cản nổi.
Tiền thưởng của gã là 900 bảng, gần 1000 bảng!"
"Nhiều thế cơ ạ?" Donna vừa khiếp sợ sức mạnh của 'Sói Biển' và 'Mắt Chột', vừa kinh ngạc trước số tiền truy nã của bọn chúng.
Trong ấn tượng của cô bé, thu nhập một năm của cha mình vào khoảng 1500 bảng!
"Nhiều thế đấy, đây là số tiền có thể trực tiếp đổi ra bằng bọn chúng hoặc đầu của bọn chúng. Vật phẩm trên người chúng hoặc những thứ chúng cướp bóc được đều sẽ thuộc về cháu. Vương quốc sẽ mua nó theo giá thị trường, cháu còn có cơ hội nhận được tiền thưởng ở những quốc gia khác cơ." Cecile đứng cạnh đó giải thích, "Ở trên biển, hải tặc trị giá 300 bảng trở lên đều khá mạnh mẽ. Nếu là loại tiệm cận hoặc vượt quá 1000 bảng, chúng sẽ nổi tiếng trên vùng biển mà mình hoành hành.
Ý cô là những vùng biển to lớn như biển Sonia, biển Sương Mù."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!