Bịch!
Tên nhân viên pha chế ngã vật xuống đất, cả người cuộn lại, lăn lộn trong đau đớn.
'Cá Mập Trắng' Hamilton hừ một tiếng, không nói thêm gì mà quay đầu đi thẳng lên lầu hai, bước chân nặng nề của y khiến cầu thang gỗ rung lên tiếng kẽo kẹt.
Xem xong màn kịch hay, đám ma men cũng lần lượt tản đi. Nhóm người thuyền trưởng Elland chẳng hề bị ảnh hưởng, quay lại tầng trên tiếp tục đánh bài.
Nhân cơ hội này, Klein cũng theo lên tầng hai.
Hắn trở lại Cá Chuồn Và Rượu không phải để giải quyết 'Cá Mập Trắng' vốn chẳng gây nguy hại gì đến mình, mà chỉ thuần túy là muốn thu thập thêm nhiều tin tức từ tên chủ quán bar có quan hệ với nhiều thế lực hải tặc này. Dù sao hắn cũng đang mang danh tính mới tên Gehrman, ngụ ý là chuyên săn lùng đám hải tặc tay vẩn đầy máu tanh. Hắn định sẽ sử dụng linh hồn, máu thịt và đặc tính phi phàm của chúng để dần thay thế những linh hồn đang chờ được giải phóng trong Đói Khát Ngọ Nguậy.
Cảng Damir không có tài nguyên khí gas, hành lang tầng hai khá tù mù, các giá nến bằng đồng khảm bên hai vách tường tỏa ánh sáng chập chờn và mờ ảo.
Klein quan sát toàn bộ khung cảnh cùng lúc đưa tay lên quệt ngang mặt, lặng lẽ biến thành một vị bảo vệ nào đó ở tầng một.
Hắn cũng dùng năng lực tạo ảo giác để bù vào quần áo và trang sức khác biệt.
Chuẩn bị xong xuôi, hắn bước thẳng tới căn phòng mà trực giác linh tính hắn mách bảo đó là của 'Cá Mập Trắng' Hamilton.
Thoạt tiên hắn băng qua phòng đánh bài, không thu hút bất kỳ sự chú ý nào.
Dừng lại trước mấy người bảo vệ đứng canh ở hành lang, hắn trầm giọng xuống:
"Tầng dưới lại có chuyện rồi."
"Bão Táp trên cao, tối nay bị làm sao thế không biết?" Một bảo vệ lên tiếng.
"Tôi chỉ mong những cô nàng đáng yêu kia sẽ không bị thương." Một bảo vệ khác lo lắng.
Ý gã là chỉ đám gái đ**m trong quán bar.
"Họ vẫn ổn." Klein vượt qua mấy bảo vệ, đến trước phòng 'Cá Mập Trắng', cứng nhắc gõ cửa.
"Ai đấy?" Hamilton cảnh giác hỏi.
"Ông chủ, là tôi đây. Dưới kia lại có chuyện xảy ra!" Klein nhớ lại những thông tin vừa lấy được lúc xem trò hay, cố gắng khàn khàn giọng.
"Chết tiệt!" Hamilton gầm lên, "Vào giải thích rõ ràng cho tao có chuyện gì!"
Klein vặn tay nắm cửa, bước vào.
Lúc thuận tay đóng cửa lại, hắn giải trừ ảo thuật, cơ bắp trên khuôn mặt nhúc nhích, trở về thân phận vừa nãy—một vị khách mặt mũi bình thường với đôi mắt xanh biển và mái tóc vàng.
"Ngươi..." Hamilton sững sờ trong giây lát, chợt há to miệng, định kêu lên.
Cùng lúc, vô số mảnh vảy cá hư ảo nổi lên trên mu bàn tay y, cả thân hình vốn to béo của y bỗng phình tướng ra.
Đột nhiên, nhịp tim y bắt đầu đập nhanh như trống, một nỗi sợ hãi theo bản năng choán đầy cổ họng y.
Bấy giờ, y cảm thấy kẻ xa lạ đứng trước cửa hệt như một ác ma đã đói bụng lâu ngày, đang liên tục dùng ánh mắt lạnh băng dò xét máu thịt và linh hồn y.
Trong chớp mắt, 'Cá Mập Trắng' Hamilton sa vào cơn khủng hoảng tột độ, không thể đưa ra phản ứng hữu hiệu nào.
Klein chậm rãi bước đến chỗ ghế sofa, ngồi xuống, lịch sự cười:
"Giờ chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện rồi chứ?"
Cảm giác bị một con quái vật khủng khiếp nhìn trừng trừng bất ngờ biến mất. Hamilton thoải mái hơn một chút, cơ thể y như một quả bóng bị chọc thủng, xì hơi chỉ còn cái vỏ khô quắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!