Chương 17: Mời chào

Ting!

Đồng xu nhẹ nhàng nảy lên rồi rơi xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay Klein.

Cúi đầu nhìn xem là mặt sấp hay ngửa, Klein quay gót lại, lẹ làng bước vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh.

Gió biển vừa lạnh lẽo vừa thổi phần phật, tạo ra dòng đối lưu trong khu vực này, khiến áo khoác hắn tự động dựng lên, khiến mũ phớt của hắn suýt bay mất.

Đột nhiên, Klein dừng chân, xoay nửa người lại, trầm giọng:

"Ra đi."

Ánh mắt của hắn sắc bén, nhìn trừng trừng vào một cái bóng đứng trong góc.

Sau bốn năm giây im ắng, một bóng người mới đi ra từ trong nơi tối tăm, khẽ bật cười:

"Nhạy cảm thật."

Đó là một người đàn ông mặc áo măng tô đen, vẻ ngoài chừng ba mươi tuổi, lông mày màu vàng cháy, đôi mắt xanh nước biển rất sáng. Đường nét khuôn mặt không quá rõ ràng, tựa như chủng người tới từ vùng phía nam Intis, Lenburg và Segar.

Vừa nhìn thấy gã, trong đầu Klein liền lóe lên một hình ảnh.

Thời điểm bước vào quán bar Cá Chuồn Và Rượu, hắn đã chuyên nghiệp nhìn lướt qua một vòng, tìm xem có đối tượng nào cần phải chú ý không.

Đáp án vào lúc ấy là không có. Đối phương đã luôn ngồi uống rượu, quan sát trong niềm hiếu kỳ, không khác biệt gì so với những vị khách khác. Khuôn mặt cũng chẳng tính là nổi bật, nhưng chiếc áo măng tô đen đã để lại ấn tượng nhất định đối với Klein, khiến hắn nhận ra người theo đuôi mình chỉ trong nháy mắt.

"Ngươi muốn gì?" Vẫn duy trì thiết lập nhân vật, Klein hơi trùng lưng hông xuống, như thể một sinh v*t t* l*n thuộc họ nhà mèo đang vận sức.

Người đàn ông mặc áo măng tô đen lại bật cười:

"Kỹ năng chiến đấu và phương thức xử lý anh vừa thể hiện rất hợp gu tôi. Thế nên tôi mới đuổi theo, muốn hỏi anh một câu, liệu anh có hứng thú gia nhập chúng tôi không?

Dù tên được gọi là Logan vừa nãy quả thực đã mạo danh người cung cấp thông tin cho Ludwell, nhưng 'Cá Mập Trắng' Hamilton lại quan hệ với rất nhiều hải tặc, là một nhân vật có bối cảnh không rõ ràng. Anh đánh người ngay trong quán bar của y, chắc chắn sẽ bị y ghi thù, nhất định sau này sẽ gặp phiền toái, mà tôi thì có thể giúp anh giải quyết vấn đề này.

Anh là một nhà thám hiểm, nên đương nhiên sẽ mơ ước về kho báu. Cũng như chúng tôi, một nhóm bạn đồng hành tụ tập lại một chỗ để tìm kiếm kho báu, lênh đênh khắp năm biển theo đuổi các truyền thuyết như Đế Quốc Bóng Ma, Di sản Solomon, bí mật Suối Bất Lão, Chìa Khóa Tử Thần, Tàu Nguyệt Quế Đắm và Kho Báu Bí Mật Roselle. Tới hôm nay, cho dù chúng tôi vẫn chưa hoàn thành được một mục tiêu quan trọng nào, nhưng cũng đã tìm thấy rất nhiều tàu hải tặc bị mất tích. Haha, những gì tôi vừa nói trên cũng không khác là bao so với con chuột kia nhỉ?"

Gã hắng giọng, tiếp tục:

"Thẳng thắn mà nói, chúng tôi là một đám hải tặc được thành lập nên từ một nhóm nhà thám hiểm, nhưng chỉ khi nào cực kỳ nghèo khó thì mới cướp bóc tàu buôn và tàu chở khách thôi, chúng tôi cũng không làm hại người vô tội. Mục tiêu chính của chúng tôi là tìm kiếm kho báu, cũng thường xuyên có thu hoạch. Nói thật ấy, tôi đã từng ngủ trên một chiếc giường do cả chồng tiền xu vàng chất lên. Nếu đụng độ phải một tàu hải tặc khác, chúng tôi chỉ việc thuận tay thể hiện một chút, rồi lại có đồ tiếp tế.

Phải rồi, quy định của thuyền trưởng chúng tôi là, trước khi chiêu mộ người mới, phải giải thích rõ ràng cương lĩnh và lương thưởng."

Cương lĩnh? Thuyền trưởng các người có vẻ thú vị đấy... Klein cố tình dịu mặt xuống để thăm dò xem liệu đối phương có nhân cơ hội tấn công hắn không.

Người đàn ông mặc áo măng tô đen chợt cười thoải mái, tiếp tục:

"Những gì tôi đã nói trước đó là cương lĩnh, giờ tôi sẽ nói đến lương thưởng."

Tên này tự tin thế nhờ... Dù không phải "Khán Giả", Klein cũng có thể đánh giá thấy đối phương hết sức tự tin, hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng bởi khung cảnh trước mắt.

"Chúng tôi không có lương tuần, không có lương năm, nhưng chỉ cần tìm thấy kho báu, hoặc cướp bóc được của cải, sẽ đều tiến hành phân chia theo vị trí. Nếu đủ may mắn, thủy thủ xếp hạng thấp nhất cũng có thể kiếm được hai, ba trăm bảng trong một năm. Tôi nghe nói nếu là trên đất liền, số này tương đương với giai cấp trung lưu rồi? Hehe, nếu có thể tìm thấy Tàu Nguyệt Quế Đắm, tất cả chúng tôi sẽ trở thành nhà tài phiệt!"

Người đàn ông mặc áo măng tô đen thuận miệng giới thiệu, "Căn cứ vào các vị trí khác nhau, chúng tôi cũng sẽ có số ngày nghỉ khác nhau, nhưng chỉ có thể cộng dồn với nhau và nghỉ ngơi đan xen."

Nói tới đây, gã bỗng trầm giọng, bật ra câu chửi:

"Cứt chó, chỉ vừa năm trước, do thuyền trưởng nghỉ phép nên chúng tôi đã lỡ mất cơ hội tốt nhất để tìm kiếm Đế Quốc Bóng Ma!"

Hải tặc mà cũng nghỉ đông á? Klein nhất thời hơi kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!