Chương 16: Thiết lập nhân vật

Một trong hai người đàn ông đang giằng co có thân hình vạm vỡ, mặc áo đồng phục hải quân trắng sọc xanh. Trong thời tiết rét lạnh căm căm gần không độ, ông ta vẫn để cánh tay trần.

Ông ta kề một cái lưỡi lê vào cổ kẻ đối diện, nhưng cũng bị một khẩu súng hỏa mai cổ lỗ sĩ đến mức có thể được trưng bày trong bảo tàng chĩa thẳng vào giữa lông mày và sống mũi.

Chủ nhân của khẩu súng cũng là một gã đàn ông cao hơn một mét tám, cơ bắp rắn chắc, gương mặt nhờn bóng vì dầu. Gã cạo trọc đầu, xăm hình một con đại bàng biển, hùng hổ chửi rủa:

"Hải quân chó chết!

Chưa có ai ở Cảng Damir này dám vu khống tao là người cung cấp thông tin cho hải tặc đâu!"

Người thủy thủ Hải quân kia chẳng hề nao núng trước những câu chửi bới của gã, cả hai đều phun ra tất cả những vốn từ th* t*c phong phú trên biển.

Klein quan sát vài giây rồi men theo mép đi vòng qua, đến bên thuyền trưởng Elland, người đang đeo một thanh kiếm thẳng bên hông và giấu khẩu súng hỏa mai trong người. Hắn bình tĩnh, thuận miệng hỏi:

"Chuyện gì vừa xảy ra?"

"Hai con ma men cãi nhau thôi. Ở Cảng Damir luôn có một tin đồn 'Đại Bàng Biển' Logan phục vụ cho chủ nhân Tàu Tulip Đen. Vừa nãy vị thủy thủ Hải quân kia mới nhắc tới chuyện đó, đúng lúc bị 'Đại Bàng Biển' nghe thấy."

Chủ nhân của Tàu Tulip Đen? Chẳng phải chính là 'Thượng Tướng Địa Ngục' Ludwell sao? Klein quay người ngồi xuống một chiếc ghế chân cao bên cạnh quầy bar, gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ:

"Một ly bia Southville."

"6 penny." Nhân viên pha chế có nước da màu nâu đồng, hàm răng trắng xóa đang lau chùi ly, đáp với vẻ dửng dưng.

Cứ là đặc sản đại lục thì giá cao hơn hẳn so với ở Backlund và Tingen... Klein móc ra một đống tiền lẻ, đếm đủ 6 penny đưa cho đối phương.

Bấy giờ, xung đột giữa Logan và vị thủy thủ Hải quân đã bị bảo vệ quán bar can ngăn. Thét vào mặt đối phương những câu từ gay gắt xong, cả hai đều lùi vào những góc khác nhau.

Có lẽ vì cảm thấy bị mất mặt, chỉ hơn chục giây sau, vị thủy thủ Hải quân kia nhanh chóng rời đi. Bầu không khí trong quán bar lại nhanh chóng náo nhiệt trở lại.

"Cậu muốn chơi bài không?" Thuyền trưởng Elland chỉ vào cầu thang bên cạnh quán bar.

"Không." Mục đích chủ yếu của Klein khi đến đây là để thu thập thông tin.

Elland vô thức tóm lấy bờ vai hắn, nhưng lại bị khí chất lạnh lùng sắc bén của đối phương chặn lại, nên chỉ có thể thuận tay sửa sang lại chiếc áo khoác đỏ sậm, nhắc nhở một câu:

"Đừng tìm phụ nữ ở đây."

Klein gật đầu, cầm ly bia Southville lên uống một ngụm.

"Với lại, đừng tin bất cứ kẻ nào ở chỗ này. Họ chỉ nói một xíu sự thật thôi." Elland cầm ly rượu Lanti Proof của mình, bước lên cầu thang dẫn đến tầng hai.

Klein ngẩng đầu nhìn ông ta một chút, mặt vẫn lạnh tanh, hỏi vặn lại:

"Kể cả ông à?"

"... Có lẽ vậy." Elland thoạt sững sờ, chợt cười lớn tiếng, "Ít nhất thì lời nhắc vừa rồi của tôi là thật. Ừm, chuyện tôi là đàn ông cũng là thật!"

Cũng không nhất thiết... Trên thế giới này có một loại ma dược tên là "Vu Nữ"... Klein thu ánh mắt lại, vừa chậm rãi uống bia, vừa nghe ngóng các vị khách rượu khoác lác.

Hai, ba phút sau, một người đàn ông nhỏ thó cầm rượu của mình đi tới, ngồi xuống bên cạnh Klein.

"Đồng nghiệp, trông cậu giống một nhà thám hiểm lắm." Gã hơi nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười.

Gã đàn ông đến chào hắn có mái tóc đen, mắt xanh biển, ngũ quan trên mặt có vẻ già, bộ dạng hèn mọn.

"Có thể xem như vậy." Klein lạnh lùng đáp.

"Tôi có thể nhìn ra được, cậu là một thợ săn, một thợ săn tiền thưởng và của cải." Gã đàn ông nhỏ thó đưa mắt liếc trái nhìn phải, rồi cúi thấp đầu, ép giọng xuống, "Cậu đã bao giờ nghe về Đế Quốc Bóng Ma chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!