Dưới vầng trăng đỏ treo cao, Klein bước đến cạnh Donna và Denton, ngồi xuống cùng hai đứa trẻ.
Cecile, nữ đồng nghiệp của Cleves, thở phào nhẹ nhõm một cách rõ rệt. Cô cầm khẩu súng trường đặt trên boong, cúi hờ xuống rồi nhanh chóng đi về một hướng khác trong khi vẫn giữ một khoảng cách khoảng nhất định tầm chục mét với đống nội tạng heo bò ướp hồ tiêu.
"Chú ơi, chuẩn bị bắt đầu rồi à..." Thiếu nữ tinh nghịch Donna với gương mặt lốm đốm tàn nhang đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng, nhưng lại mang đầy vẻ tò mò và chờ mong.
Klein đưa ngón trỏ trái lên miệng, ra hiệu cho hai đứa trẻ vị thành niên im lặng.
Những lúc như thế này, hắn không thể không cảm ơn Roselle. Chính vì những nỗ lực của vị tiền bối xuyên không này, một số cử chỉ theo thói quen của ông đã trở thành ngôn ngữ cơ thể phổ biến ở lục địa Bắc, từ đó mới không tạo ra những chuyện dễ gây hiểu lầm.
Nghe nói ở Kỷ thứ Năm, cử chỉ "đừng lên tiếng" này là một hành vi tượng trưng cho sự nhục mạ ở Loen. Nhưng ở một số địa phương của lục địa Nam, nó lại ám chỉ "hôn tôi đi"... Klein hơi xao nhãng trong giây lát.
Donna và Denton không dám nói thêm gì nữa. Cả hai chỉ lặng lẽ ngồi xổm ở đó, chăm chú quan sát Cleves chuẩn bị cho trận chiến.
Vị cựu nhà thám hiểm kia cầm cần trục lên, ném sợi dây treo phần nội tạng bò lợn ra khỏi mạn tàu.
Tùm một tiếng, miếng mồi nhử rơi xuống nước.
Cleves bình tĩnh rải đều phần nội tạng còn lại rồi cầm vũ khí của mình, từng bước một dần lùi về sau, trốn trong bóng tối đối diện với Cecile. Kết hợp với mạn tàu nơi đặt cần trục, hai người đứng tạo thành một góc 60 độ.
Đặt đinh ba và mấy con dao xuống, anh ta giơ khẩu súng trường lên, bắt đầu thử cảm giác nhắm chuẩn.
Boong tàu hoàn toàn yên lặng, chỉ còn lại âm thanh xình xịch ồn ã của động cơ hơi nước xen lẫn tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền.
Từng giây từng phút trôi qua, Donna và Denton khó mà chịu đựng được nữa. Hai đứa trẻ chuyển từ ngồi xổm sang ngồi hẳn, tựa lưng vào ván thuyền, cố gắng xoa nhẹ đôi chân đang bị tê.
Đúng lúc đó, họ chợt trông thấy chiếc cần trục bên mạn thuyền hơi chìm xuống.
Âm thanh ma sát khó chịu lớn dần, mỗi lúc một gần hơn. Đột nhiên, một bóng người chợt nhảy lên boong.
Đó là một con quái vật tắm trong ánh trăng đỏ thẫm. Toàn thân bao phủ bởi một lớp vảy xanh lục tiết ra chất nhầy xanh nhợt.
Nó không quá giống nhân loại, mà giống như một con cá khổng lồ mọc ra tứ chi cường tráng, giữa các kẽ tay kẽ chân đều thấy rõ vết màng.
Con cá Người này cao hơn một mét chín, mắt tròn lồi ra, hai bên má mọc mang. Nó trông giống đám ma quỷ trong truyền thuyết, khiến Donna đang nhìn phải che miệng lại vì sợ mình sẽ thét lên theo bản năng.
Đồng thời, cô bé cũng bịt kín miệng cậu em Denton.
Tư duy ổn phết... Klein cười thầm, cẩn thận quan sát con cá Người.
Khác với "Thủy Thủ" bị mất khống chế mà hắn từng gặp trước đây, bọn cá Người thực sự không có đầu như nhân loại. Chúng chính là quái vật thuần túy.
Con cá Người kia nhìn quanh một vòng đầy cảnh giác rồi mới ngồi xổm xuống, nhặt mấy miếng nội tạng heo bò vương vãi đầy đất lên, nhanh chóng nhét hết vào mồm, nhai nuốt nhồm nhoàm ra tiếng.
Đôi mắt trắng dã của nó dần mất đi tiêu cự, như thể nó đang chìm vào một giấc mơ.
Trí thông minh thấp... Klein lắc đầu, phán đoán.
Pằng!
Cleves bóp cò, một viên đạn bay ra từ súng trường. Nháy mắt, viên đạn găm thẳng vào vị trí giữa ngực và bụng con cá Người, khiến lớp vảy của nó vỡ vụn, máu văng tung tóe.
"Oaa!" Cá Người phát ra một tiếng kêu như tiếng trẻ con gào khóc. Nó khẽ chống hai tay, nhào về phía Cleves đang đứng trong bóng tối, nhanh không kém gì một chiếc xe lửa hơi nước.
Lúc này, Cecile ở một vị trí khác cũng nổ súng.
Pằng!
Đạn súng trường bắn trúng mạn sườn của con cá Người, bắn vỡ vô số mảnh vảy, khiến cả cơ thể cao lớn kia lảo đảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!