Chương 1: Danh tính mới

Sắc trời ngoài cửa sổ u ám, nhưng không có sương mù mà Klein quen thuộc. Từng đợt sóng biển liên tục ập đến thổi bay tất cả mây mù, khiến những đám mây lững lờ trôi trên cao xếp thành vô số hình dạng, phản chiếu ánh nắng vàng đỏ.

Đây là Cảng Pritz, thành phố cảng lớn nhất và nhộn nhịp nhất ở Vương quốc Loen.

Klein mặc một chiếc áo gilê sáng màu kết hợp với áo sơ mi trắng. Hắn đứng bên cửa sổ nhìn chằm chằm thế giới bên ngoài một lúc, cho tới khi bị chiếc đồng hồ bỏ túi thúc giục mới chịu quay lại chiếc bàn gỗ gụ.

Trong hơi ấm của lò sưởi âm tường, hắn cầm cây bút máy màu đen sẫm cán tròn, mở tờ giấy viết thư ra rồi từ tốn viết:

[Thầy Azik kính mến,

Xin lỗi vì tới giờ em mới viết được thư cho thầy. Trong mấy ngày qua, em đã lang thang ở Backlund và đắm chìm trong sự hoang tàn mà chuyện trước đó ảnh hưởng tới thành phố lớn này. Nếu chúng ta đều là những người bình thường, có thể chúng ta đã được phủ vải trắng, được đưa vào lò hỏa táng, cuối cùng cư ngụ trong một chiếc hộp cực nhỏ...

Em đã chờ khá lâu, cuối cùng cũng tìm được cơ hội lấy lại đồ của mình, trong đó gồm cả Lá Bài Khinh Nhờn mà em đã hứa. Mặt khác, còn một thứ nữa em sẽ nhờ người đưa tin mang cho thầy. Đó là một chiếc còi đồng, một chiếc còi đồng có thể triệu hồi người đưa tin. Nó có nguồn gốc từ một cuộc gặp gỡ tình cờ của em, liên quan tới một ông lão đã bò ra khỏi quan tài của mình. Đọc tới đây hẳn là thầy sẽ thấy khá là khó hiểu, bởi những gì em miêu tả cũng có thể đang ám chỉ thầy.

Đây là cái mà em không giải thích được..... Mọi chuyện cụ thể là như thế này. Em nghi ngờ chủ nhân gốc của chiếc còi đồng là thành viên Linh Giáo Đoàn từng thử phục sinh Tử Thần, hơn nữa cấp bậc của nó không thấp. Có lẽ thầy có thể nhìn ra thứ gì đó từ chiếc còi đồng này...

Trước khi rời Backlund, em đã viết thư cho Trái Tim Máy Móc miêu tả tàn tích khổng lồ dưới lòng đất nơi thầy đã chiến đấu với Ince Zangwill. Em mong họ có thể tìm ra sự thật đằng sau chuyện này dựa trên những tin tức đó.

Sau khi trải qua những lần thăm dò quanh co gián tiếp, em xác nhận rằng tạm thời họ không có địch ý với em và thầy. Nếu thầy gặp khó khăn, thầy có thể thử nhờ họ giúp đỡ xem sao.

Cuối cùng, em có một câu hỏi khác. Có cách nào để loại bỏ ô nhiễm tinh thần còn sót lại trong đặc tính phi phàm đã kết rắn không?

... Em sắp đi xa, chúc hành trình tìm lại ký ức của thầy suôn sẻ, và chúc em lên đường an toàn.

Học trò đồng thời cũng là bạn của thầy,

Klein Moretti.]

Đặt bút xuống và đọc lại từ đầu, Klein gấp giấy viết thư rồi nhét vào phong bì cùng với Thẻ bài "Hắc Hoàng Đế" và chiếc còi đồng bị nghi là do những thành viên của Linh Giáo Đoàn để lại.

Xong xuôi hết mọi thứ, hắn cầm chiếc còi đồng do thầy Azik đưa và thổi nó triệu hồi người đưa tin.

Người đưa tin vẫn cao gần bốn mét như cũ. Toàn thân nó tạo thành từ xương trắng, trong hốc mắt có ngọn lửa đen kịt đang bùng cháy, nhưng trực giác linh tính của Klein mách bảo, đây là một người đưa tin khác.

Lặng lẽ thở dài, Klein giơ tay đặt bức thư vào lòng bàn tay đang hạ xuống của đối phương.

Người đưa tin cúi đầu nhìn liếc qua, tiếp đó nhanh chóng vỡ vụn thành từng chiếc xương trắng và rơi ào ào, lặn tăm xuống đất như một cơn mưa lớn.

Nhìn thấy cảnh này, Klein gõ nhẹ vào răng phải, tắt linh thị.

Hắn lại đưa mắt nhìn về phía chiếc bàn, trên đó đặt một tấm thẻ chứng nhận danh tính màu vàng nhạt. Đây là thứ cần thiết để mua vé tàu chính quy đi ra biển.

Vì lý do này, hắn đã đặc biệt đến gặp Sharron và có được một danh tính mới thông qua vòng tròn quan hệ của cô.

Danh tính này thuộc về một thợ săn tiền thưởng, một tên điên muốn phiêu lưu trên biển để làm giàu. Theo ý muốn của Klein, hắn tên là Gehrman Sparrow.

"Một thợ săn tội ác..." Klein thì thầm, cất chỗ tài liệu chứng nhận cho danh tính mới của mình đi.

Ngay sau đó, hắn kéo rèm cửa vào, đi ngược bốn bước tiến lên sương xám.

Vẫn còn một khoảng thời gian trước khi bắt đầu tụ hội Tarot, vậy nên Klein tranh thủ thời gian lấy Đói Khát Ngọ Nguậy ra đeo vào.

Nhắm mắt cảm nhận từng linh hồn hư ảo méo mó, hắn thử thả "Người Không Mặt" kia ra ngoài.

Nếu ở thế giới hiện thực, chắc chắn Đói Khát Ngọ Nguậy sẽ sung sướng ăn hết món quà này, đồng thời phun ra đặc tính phi phàm tương ứng. Nhưng ở trên sương xám nó không dám hành động hấp tấp, chỉ có thể để cho linh hồn "Người Không Mặt" thuận lợi rời khỏi bao tay, hiện ra cạnh chiếc bàn đồng dài.

Đó là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt mờ ảo, vẻ méo mó và cảm giác đau đớn đã nhạt đi khá nhiều.

Ông ta vất vả làm một lễ với người đang dựa vào thành ghế là Klein. Bóng dáng ông ta càng ngày càng nhạt nhòa, dường như có thể rơi xuống sương xám bất cứ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!