Chương 8: (Vô Đề)

"Đây là hai ly đặc chế của quán, mời hai vị dùng."

Khương Nghi gọi món signature ở đây, rượu có màu hồng phấn, thoảng hương trái cây thanh mát, đá viên nổi lềnh bềnh bên miệng ly, ánh lên làn sáng trong suốt long lanh.

Cô nhấp một ngụm: "Không tệ, mát thật."

La Thước phải lái xe nên không uống được rượu, chỉ gọi ly mocktail không cồn.

"Đấy, tớ bảo rồi mà, rượu ở đây vừa ngon, trai đẹp cũng nhiều. Bây giờ người còn ít, tí nữa là đông nghịt luôn cho mà xem."

Quán bar này được cải tạo từ một căn tứ hợp viện, chia thành hai không gian trước và sau. Giờ phút này, họ đang ngồi ở góc sân sau, bỗng nghe mấy cô gái bàn bên rì rầm thì thầm:

"Đẹp trai quá trời luôn á!"

"Cái anh tóc đen kia càng đẹp hơn."

"Không biết có độc thân không ta?"

"Muốn qua xin contact ghê…"

Yêu cái đẹp là bản năng của con người. Khương Nghi nghe thấy mấy tiếng xuýt xoa bên cạnh, cũng tò mò liếc mắt nhìn về phía giữa sân.

Rồi cô lập tức bắt trúng một dáng người cao lớn, hơi ngẩn người ra.

"Nhìn kìa, đẹp trai đúng không?"

La Thước cũng vừa mới để ý đến hai người đàn ông mới bước vào.

Cả hai đều cao ráo, da trắng, ngoại hình cực kỳ nổi bật.

Nhìn kỹ lại, La Thước trợn tròn mắt, hạ giọng hét khẽ: "Đó không phải là Trần Thư Hoài sao?! Sao anh ta lại tới đây với một thằng tóc hồng trời ơi?!"

Khương Nghi thu hồi ánh mắt, bình thản uống rượu: "Đó là em trai anh ấy."

"Anh ta vô duyên vô cớ đến bar làm gì? Hai người vẫn chưa ly hôn mà!"

"Chuẩn bài tiêu chuẩn kép đấy hả? Tớ cũng đang ngồi ở đây mà."

"Chuẩn cái đầu cậu, tớ đâu có áp tiêu chuẩn giống nhau được?"

Chỉ cần Khương Nghi không làm gì trái pháp luật, La Thước tuyệt đối tin rằng cô luôn có lý do chính đáng.

Bên kia, cô nàng tóc xoăn ngồi cạnh dưới sự xúi giục của bạn bè liền cầm điện thoại đứng dậy, đi về phía Trần Thư Hoài và Trần Thiếu Du đang ngồi ở góc sân.

Khương Nghi nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua tán cây trầu bà lùn chắn nửa người, thấy cô nàng đó đứng trước mặt Trần Thư Hoài, bị anh nhìn đến mức mặt đỏ tưng bừng, lắp ba lắp bắp nói gì đó.

"Mị lực của chồng cũ cậu ghê nhỉ? Chưa ngồi ấm chỗ đã có người tới bắt chuyện."

La Thước hăng hái theo kiểu "không tranh bánh bao cũng phải tranh khẩu khí", hùng hồn tuyên bố: "Cậu không được thua! Tớ ước tối nay có hai anh đẹp trai đến bắt chuyện với cậu!"

"Tớ cần so với anh ấy làm gì? Thôi đừng nhìn nữa, tí lỡ đụng mặt thì xấu hổ lắm."

Cô nàng tóc xoăn nhanh chóng q uay về bàn, hội bạn ngồi cùng đều hớn hở vây lấy côấy, ríu rít to nhỏ, tiếng cười truyền tới tận chỗ Khương Nghi.

"Cậu nói xem, Trần Thư Hoài có cho WeChat không?" La Thước tò mò phát rồ, nheo mắt nhìn anh chàng cách mấy cái bàn, hơi nghiến răng.

Khương Nghi nhấp một ngụm rượu, bình tĩnh: "Tùy anh ấy thôi, thích cho thì cho."

La Thước còn chưa kịp tiếp tục xì xào, đã có người bất ngờ đi tới bàn họ, không mời mà ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!