Chương 62: Ngoại truyện 10: Nuôi con – Sinh đôi

Khương Nghi thuận lợi sinh hạ một cặp song sinh hai bé gái.

Sau khi cân nhắc, cô không chọn cách cho con bú mẹ, nhưng cũng chính vì vậy mà cô được nghỉ ngơi rất tốt, phần lớn tinh lực đều dồn vào việc hồi phục cơ thể nên tốc độ hồi phục cũng nhanh chóng.

Trần Thư Hoài và bảo mẫu cùng nhau chăm sóc em bé.

Từ sau khi hai đứa trẻ chào đời, anh gần như không được ngủ một cách trọn vẹn vào ban đêm. Mỗi khi đến ban ngày, đợi ba mẹ Khương hoặc ba mẹ Trần tỉnh dậy rồi, anh mới tranh thủ đi ngủ một chút.

Đến ngày tổ chức tiệc mừng trăm ngày cho hai đứa nhỏ, sau khi buổi tiệc kết thúc, buổi tối hai người ngồi cạnh nôi ngắm hai con gái ngủ.

Sau đó Trần Thư Hoài tuyên bố một tin.

"Anh đã đặt lịch triệt sản rồi." Anh bình tĩnh nói.

Khương Nghi kinh ngạc nhìn anh, mãi một lúc mới nói được một câu: "…Tại sao?"

"Chúng ta chắc là sẽ không sinh thêm nữa. Mặc dù sau này có thể dùng bao, nhưng thêm một lớp phòng hộ thì vẫn tốt hơn."

Thật ra quyết định này là do anh đưa ra vào đêm Khương Nghi sinh con.

Lúc ấy vì thai nhi nằm đúng vị trí, cân nặng cũng được kiểm soát tốt, cộng thêm việc chăm sóc trước sinh được chuẩn bị chu đáo, bác sĩ nói với điều kiện này thì sinh thường sẽ tốt nhất cho cơ thể của Khương Nghi, cho nên sau khi nhập viện là một ngày dài chờ mở cổ t* c*ng.

Lúc đầu trạng thái của Khương Nghi còn rất thư giãn, Trần Thư Hoài cũng cố gắng tỏ ra thoải mái, nhưng thật ra trong lòng anh vô cùng căng thẳng, mà loại căng thẳng đó đến đỉnh điểm khi cô mở đến hai phân.

Phải mở đến năm phân mới được tiêm giảm đau.

Bác sĩ bảo Khương Nghi đi lại nhiều hơn, thế là Trần Thư Hoài dìu cô tản bộ trong khu vườn nhỏ bên cạnh bệnh viện. Mới đi được nửa đường, Khương Nghi đã đau đến mức không đi nổi, cô dừng lại, chôn đầu vào ngực anh, bắt đầu im lặng rơi nước mắt.

Trần Thư Hoài một tay vỗ lưng cô để an ủi, một tay đỡ bụng cô.

Vạt áo bị nước mắt cô thấm ướt, lan dần xuống đến tận đáy lòng.

Quá trình sinh con thật sự quá gian nan. Anh nhìn gương mặt đẫm mồ hôi của Khương Nghi, chân mày cau chặt, nơi khóe mắt còn đọng lại nước mắt, chính mình thì mồ hôi lạnh đầm đìa từ trán đến lưng.

Đầu óc choáng váng, tay chân tê rần, điều gì cần cầu nguyện cũng đã cầu nguyện hết, nhưng nỗi sợ trong lòng vẫn không thể xua tan.

Cho đến khi anh nghe thấy tiếng khóc của con.

Cho đến khi nữ hộ sinh gọi anh đến cắt rốn cho hai bé gái.

Cho đến khi anh nhìn thấy thân thể nhỏ xíu của chúng được đặt trong lòng Khương Nghi,

Còn Khương Nghi, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh hỏi: "Bé con có đáng yêu không?"

Hồn mới như thể trở lại trong thân xác.

Khương Nghi nhìn Trần Thư Hoài một lúc, chợt nở nụ cười.

Anh không giải thích gì nhiều nhưng cô hiểu trong lòng anh đang nghĩ gì.

"Một người có thể chọn làm mẹ, cũng có thể chọn không làm mẹ. Em quyết định sinh con, không phải vì đến tuổi, không phải vì kỳ vọng của ba mẹ, càng không phải vì muốn duy trì tình cảm với chồng, mà đơn giản chỉ là vì em muốn có một đứa trẻ. Dù là về tài chính, trí tuệ hay tâm lý, em đều cảm thấy mình đủ khả năng mang lại điều kiện tốt nhất cho con. Bên cạnh những điều kiện tiên quyết ấy, tình cảm của tụi mình rất tốt, anh là một người chồng rất tuyệt, em cũng tin anh sẽ là một người ba tuyệt vời, nên em mới quyết định cùng anh có con."

Cô kiên nhẫn giải thích.

Trần Thư Hoài nghe xong không hề bất ngờ. Hoặc có thể nói ngay từ lúc mới kết hôn, anh đã biết tiêu chuẩn để Khương Nghi quyết định có con hay không là như thế nào.

Anh nhẹ nhàng cười một tiếng: "Anh nên nói rằng, em chọn anh làm ba của con, đó là vinh hạnh của anh."

Khương Nghi ra chiều đắc ý: "Tất nhiên rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!