Chương 60: Ngoại truyện 8: Nuôi con – Đề nghị

Từ sau khi nghỉ việc ở Tầm Mộc Văn Hóa năm ngoái, Khương Nghi và Trần Thư Hoài chuyển sang châu Âu sống, vừa du lịch vừa tận hưởng cuộc sống chậm rãi ở các quốc gia khác nhau.

Họ từng sống ở Zurich một tháng, đúng vào thời điểm từ cuối hạ sang đầu thu. Hiếm khi gặp được ngày nắng, thế là hôm nay họ quyết định ra ngoài đi dạo.

Sau khi ăn xong bữa brunch, hai người xuất phát từ căn penthouse họ ở, trước tiên ghé vào một quán cà phê trong khu phố mua cà phê mang đi, rồi vừa tản bộ dọc theo bờ hồ Zurich, vừa đi đến cổng khuôn viên Đại học Zurich.

Bên đường đỗ đầy xe đạp, những hàng phong hai bên đường đang rực rỡ màu vàng, rìa lá pha dần sắc đỏ tươi, mặt đất cũng được trải kín một tầng lá phong dày. Ánh nắng xuyên qua cành cây, chiếu lên lớp lá rơi như thảm vàng óng ánh, mỗi chiếc lá đều phủ lên một tầng ánh sáng vàng kim.

Đại học Zurich là một trường mở. Khương Nghi kéo Trần Thư Hoài đi qua cánh cổng lớn có dựng tượng điêu khắc, rồi bước vào sảnh tầng một của tòa nhà giảng dạy, hứng thú xem những poster đứng được trưng bày trước khu giảng đường.

Khu nghỉ ngơi hai bên có sinh viên đang tụ tập bàn luận bài vở, bức tường phía sau họ là những bức phù điêu trải dài. Màu hồng xám nhạt của tường khiến những tác phẩm điêu khắc mang đậm nét lịch sử trở nên nhẹ nhàng và tao nhã hơn.

Không xa đó có một cặp vợ chồng người châu Á, chừng năm mươi tuổi. Nghe thấy Khương Nghi nói tiếng Trung, họ liền bước tới bắt chuyện nhiệt tình với cô và Trần Thư Hoài.

"Các bạn cũng đến tham quan trường à?"

Khương Nghi hiếm khi gặp được đồng hương ở đây, liền cười đáp: "Cũng xem như vậy, bọn tôi vừa du lịch vừa xem trường luôn."

Sau khi nghỉ việc, cô đã có dự định học tiếp. Trong thời gian sống ở châu Âu, cô đã đi xem khá nhiều trường, lần này tình cờ gặp người Trung Quốc cũng đến tham quan trường nên lập tức hứng khởi trò chuyện.

Dưới lời mời nhiệt tình của hai vợ chồng kia, Khương Nghi và Trần Thư Hoài cùng họ dạo quanh khuôn viên đại học.

Thì ra con trai út của họ dự định năm sau sẽ học đại học ở châu Âu, chuyến đi lần này chủ yếu là để khảo sát thực tế các trường. Ngoài các trường ở Đức, họ gần như đã xem hết cả rồi.

Khương Nghi tò mò hỏi: "Sao không đi xem các trường ở Đức ạ?"

Hôm qua cô vừa mới nói với Trần Thư Hoài rằng mình muốn học triết học ở Đại học Munich.

"Con trai lớn của bọn tôi học ở Đức, tốt nghiệp khó lắm."

Trần Thư Hoài đương nhiên vẫn nhớ rõ câu nói đầy khí thế của Khương Nghi tối qua, anh liếc nhìn cô, quả nhiên thấy sắc mặt Khương Nghi có vẻ lưỡng lự.

Anh cười hỏi Khương Nghi: "Nếu học ở Đức, em có đủ tự giác để cố gắng đến lúc tốt nghiệp không?"

Khương Nghi trừng mắt lườm anh một cái.

Lời trêu chọc của Trần Thư Hoài không phải không có lý, bởi vì anh chính là người tận mắt chứng kiến Khương Nghi sống như thế nào sau khi nghỉ việc, thật sự mở mang tầm mắt.

Năm ngoái, sau khi Tầm Mộc Văn Hóa hoàn thành vòng gọi vốn C, tình hình tài chính rất khả quan, bắt đầu chuẩn bị niêm yết trên sàn Nasdaq.

Do trong sự nghiệp luật sư trước đây, Khương Nghi chưa có nhiều kinh nghiệm với IPO ở thị trường Mỹ, cộng thêm số tài sản cô đang nắm giữ cho thấy, nếu tiếp tục làm việc tại Tầm Mộc Văn Hóa thì chẳng khác nào lao động miễn phí, nên cô đã giới thiệu cho Chử Kỳ một đồng nghiệp luật sư chuyên về IPO Mỹ đảm nhận vị trí của mình, rồi dứt khoát rút lui khỏi giới công sở để nghỉ ngơi một thời gian.

Thế là năm 32 tuổi, Khương Nghi chính thức bước vào giai đoạn có tiền, có thời gian, tài sản đếm không xuể, và duy nhất một nỗi phiền não chính là không có phiền não gì cả.

Hồi còn học cấp 2, vì luôn đặt mục tiêu đỗ vào trường top nên cuộc sống của cô cực kỳ căng thẳng.

Sau đó cũng bởi vì học luật ở đại học, thực tập tại văn phòng luật, rồi làm luật sư, nhảy việc sang làm tổng phụ trách pháp lý trong công ty, mỗi bước đi đều mang áp lực khổng lồ. Thành ra khi cuối cùng được thảnh thơi, cô như con ngựa hoang tháo cương, không hề báo trước mà bắt đầu cuộc sống phản nghịch không trật tự không kỷ luật một cách điên cuồng.

Trần Thư Hoài từng nghi ngờ, có lẽ thời kỳ nổi loạn của tuổi trẻ của Khương Nghi cuối cùng cũng tới… vào lúc ba mươi.

Ví dụ như Khương Nghi bắt đầu yêu cầu lịch sinh hoạt mỗi ngày phải theo tâm trạng, ngủ đến khi tự tỉnh, đói rồi mới ăn, rất nhanh sau đó liền đảo lộn ngày đêm.

Mà Trần Thư Hoài thì lại là người cực kỳ nghiêm khắc với nhịp sống của mình, mỗi ngày đúng mười hai giờ đêm đi ngủ, sáu giờ sáng dậy chạy bộ, xem tin tức xong thì xử lý công việc, buổi chiều dành một tiếng để tập thể dục hoặc vận động. Nếu không có xã giao bắt buộc phải đi và công việc đã xử lý xong, thì mới nghỉ ngơi.

Thế nên, chỉ sau một tháng từ ngày Khương Nghi nghỉ việc.

Lúc Trần Thư Hoài chạy bộ buổi sáng, cô đang ngủ.

Khi anh làm việc, cô vẫn đang ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!