Tối thứ Sáu tuần trước, khi Khương Nghi nhận được quyển sổ tay mà Trần Thư Hoài gửi tới tận dưới nhà cô, cô đã ôm một loại tâm trạng xấu hổ và phức tạp, sống mấy ngày sau trong trạng thái mơ mơ màng màng.
Xấu hổ là vì nội dung trong quyển sổ kia chẳng thể đưa ra ánh sáng. Phức tạp là vì hôm đó cô lại ngồi riêng với Trần Thư Hoài trong tiệm bánh ngọt một lúc rất lâu.
Đến sáng thứ Bảy tuần này, loại cảm xúc phức tạp mơ hồ trong lòng Khương Nghi hoàn toàn lấn át nỗi xấu hổ kia.
Hơn tám giờ sáng, Khương Nghi vừa tỉnh ngủ, mở điện thoại ra đã thấy một tin nhắn từ Trần Thư Hoài vừa được gửi cách đó đúng năm phút.
[Cậu có ở nhà không?]
Cô sững người một giây, sau đó tim bắt đầu đập thình thịch không kiểm soát nổi.
Sao Trần Thư Hoài tự dưng lại nhắn tin cho mình?
Anh định làm gì đây?
Không phải lại định đến tìm cô đấy chứ?
Khương Nghi càng nghĩ thì tim càng đập loạn. Cô cầm điện thoại xuống giường đi rửa mặt, rồi ra bàn ăn ngồi xuống, định nhắn lại cho Trần Thư Hoài.
Đúng lúc đó, ba Khương vừa đi mua bữa sáng về, bày đậu nành, lòng lợn xào và hoành thánh ra bàn. Nhìn thấy Khương Nghi đang cúi đầu gõ chữ trên điện thoại, ông hỏi: "Ơ, lần đầu tiên thấy con chơi điện thoại từ sớm đấy. Có chuyện vui gì mà giấu ba thế?"
Khương Nghi nhắn lại cho Trần Thư Hoài xong lập tức đặt điện thoại xuống, giúp ba dọn đồ ăn: "Có gì đâu ạ."
Ba Khương: "Mặt con cười tươi thế kia, tưởng ba mù chắc?"
"Không có mà." Cô cúi gằm mặt, nghiêm túc phủ nhận.
Rất nhanh sau đó, Trần Thư Hoài lại trả lời, nói là muốn mang mấy con gấu bông đến cảm ơn cô vì lần trước ở tiệm bánh đã giúp anh chọn quà sinh nhật cho em gái.
Khương Nghi nói không cần, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. Nhưng Trần Thư Hoài lại bảo em gái anh rất kén chọn, Khương Nghi giúp anh một việc lớn.
Nói qua nói lại, Khương Nghi cũng không tiện từ chối nữa. Dù sao cũng chỉ là mấy con gấu bông, chắc cũng chẳng đắt đến mức ấy.
Tầm mười giờ, một chiếc ô tô đắt tiền mà cô không nhận ra hiệu, dừng lại dưới khu nhà cô. Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề tự xưng là tài xế nhà họ Trần, ôm một hộp quà to tổ bố đến gõ cửa nhà cô.
"Cháu là Khương Nghi phải không? Chào cháu chào cháu, chú đến thay cậu Trần mang gấu bông tới cho cháu."
Khương Nghi đơ ra mất mấy giây mới nhận ra "cậu Trần" trong miệng chú tài xế chính là Trần Thư Hoài. Cô lại nhìn cái hộp quà to đến mức ngoài sức tưởng tượng, rồi mới chậm rãi gật đầu.
Ba Khương cũng chú ý đến cảnh tượng ngoài cửa: "Trời đất, con gái à, lại thêm một người theo đuổi nữa hả?"
Chú tài xế chỉ cười toe toét, không nói câu nào. Khương Nghi vội vàng nói: "Ba đừng nói bậy, chỉ là bạn học thôi!"
Sau khi chú tài xế đi rồi, Khương Nghi lại nhắn tin cảm ơn Trần Thư Hoài. Anh chỉ trả lời một câu:[Không có gì, cậu thích là được.]
Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó.
Chuyện này vốn tưởng là đến đây là kết thúc, nhưng ngày hôm sau, khi Khương Nghi và La Thước rủ nhau đi xem phim, họ ghé vào một trung tâm thương mại toàn là cửa hàng đồ hiệu, tình cờ thấy một cửa hàng gấu bông.
Khương Nghi nhận ra đó chính là thương hiệu của mấy con gấu Trần Thư Hoài tặng cô.
Cô kéo La Thước vào xem một vòng, mới phát hiện trong tiệm giá nào cũng đắt đỏ giật mình. Không thấy mấy mẫu Trần Thư Hoài tặng mình, Khương Nghi lấy điện thoại ra đưa ảnh cho chị nhân viên xem.
Chị ấy nói: "Đây là dòng giới hạn của chúng tôi, hiện chỉ mở bán tại Pháp thôi ạ."
Rồi chị ấy báo cho cô một cái giá mà cô không dám tưởng tượng.
La Thước đứng bên tò mò: "Cậu trước giờ có chơi gấu bông đâu, sao giờ lại thích thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!