Khương Nghi kinh ngạc nhìn Trần Thư Hoài, thấy đối phương không có vẻ đang nói đùa, tim cô liền đập loạn lên trước cả lý trí, như trống gõ dồn dập vang vọng trong lồng ngực.
Dạo gần đây anh ngoan ngoãn ở nhà không làm loạn, thì ra là đang âm thầm ấp ủ một kế hoạch lớn như vậy sao?
Một lúc lâu sau lý trí mới từ từ quay về. Cô vươn tay sờ hết tất cả các túi trên người Trần Thư Hoài, rồi đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao: "Rõ ràng chẳng mang theo gì cả, anh lừa em!"
Muốn tái hôn thì phải mang theo giấy tờ tùy thân và giấy chứng nhận ly hôn, bản của cô vẫn luôn để ở biệt thự. Trần Thư Hoài hỏi nghiêm túc như vậy, suýt nữa cô còn tưởng anh thật sự thần thông quảng đại lén lấy được.
Trần Thư Hoài thu hết phản ứng vừa rồi của cô vào mắt, nơi đuôi mày khóe mắt thoáng hiện ý cười, nắm tay cô: "Nếu anh thật sự mang đủ giấy tờ thì sao?"
Khương Nghi liếc anh một cái: "Anh đoán xem."
Anh chỉ cười, trong mắt ánh lên nét thấu hiểu rõ ràng, không nói thêm gì nữa, chỉ nắm tay cô đi về một hướng khác.
Thật ra ban đầu Trần Thư Hoài dẫn cô tới đây là để đi đến bãi đậu xe bên cạnh.
Tối nay bọn họ phải đến nhà ba mẹ Khương Nghi ăn cơm, tài xế đã chọn bãi đậu xe gần bệnh viện nhất để đợi sẵn. Xe đến từ sớm, tài xế gửi định vị cho Trần Thư Hoài, mãi đến khi hai người đi đến nơi, anh mới phát hiện gần đó là một phòng đăng ký kết hôn.
Lúc Khương Nghi theo anh đến sát bên bãi đậu xe, cuối cùng cũng nhận ra đầu đuôi câu chuyện, lại trừng anh một cái.
Trần Thư Hoài bóp nhẹ tay cô: "Giận rồi à?"
"Anh nói xem?"
Anh vội vàng xin lỗi: "Anh xin lỗi."
Hai người đứng bên mép bãi xe đợi tài xế lái xe tới, Trần Thư Hoài đặt tay lên vai cô, rồi bất ngờ dời lên sau gáy, cúi đầu hôn nhẹ lên giữa chân mày cô như chuồn chuồn lướt nước.
Giọng anh khẽ khàng rơi vào bên tai cô, mang theo chút tiếc nuối: "Tuy anh không muốn làm chuyện này một cách qua loa như vậy, nhưng khi nãy thật sự anh đã hối hận, nếu trên người có giấy tờ thì tốt biết mấy."
Khương Nghi vừa ngẩng đầu lên đã va ngay vào ánh mắt trầm lặng của anh, sự giận dỗi giả vờ ban nãy cũng không thể duy trì được nữa, khẽ cười nói: "Anh chắc chắn đến thế, nghĩ là em sẽ đi vào cùng anh à?"
Trần Thư Hoài cũng cười: "Rõ ràng em biết anh đang thử em."
Chiếc Bentley màu đen từ từ chạy ra khỏi tầng hầm bãi đậu xe, dừng lại bên đường.
Khương Nghi để mặc cho Trần Thư Hoài nắm tay dắt mình đi về phía đó.
Lòng bàn tay anh dễ dàng bao trọn lấy tay cô, các đốt ngón tay rõ ràng nổi bật. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngón áp út của anh vẫn còn vết hằn rõ rệt do chiếc nhẫn cưới để lại.
Xe chạy về phía Tây Bắc của Kinh thị, suốt cả đoạn đường Khương Nghi yên tĩnh đến lạ thường, cô chăm chú nhìn bàn tay mình, nơi gốc ngón áp út cũng có một dấu hằn tương tự.
Trần Thiếu Hy đã đứng đợi bên cửa sổ từ lâu, vừa nhìn xuống dưới đã thấy được bọn họ, liền dùng tiếng Trung đã chuẩn hơn nhiều hét lớn: "Anh trai! Chị dâu! Em nhớ hai người quá trời luôn~"
Hai người cùng bước vào thang máy, Trần Thư Hoài nhìn con số trên màn hình nhỏ không ngừng tăng lên, khẽ hỏi: "Sao con bé nói tiếng Trung nghe giống như tiếng dê kêu vậy?"
"Nghe mềm mại đáng yêu mà, bạn con bé đều là con gái bên Hongkong, trước đây ba mẹ cũng tìm người giúp việc ở Hongkong, nói được như thế này là chuẩn lắm rồi, anh đừng nghiêm khắc quá."
Vừa bước ra khỏi thang máy, Trần Thiếu Hy đã nhào vào lòng Khương Nghi, mắt lại nhìn sang anh trai: "Anh ơi, anh đỡ hơn chưa? Chị dâu nhắn tin WeChat nói hôm nay anh tới bệnh viện gỡ niêm phong."
Trần Thư Hoài: "Phải gọi là tháo chỉ."
Anh kéo Trần Thiếu Hy ra khỏi lòng Khương Nghi: "Cô ấy mệt rồi, để cô ấy vào nhà trước."
Trần Thiếu Hy nhân cơ hội ghé sát tai anh trai, nhỏ giọng hỏi: "Anh giải quyết tình địch của anh rồi hả?"
"Anh ta căn bản không đáng gọi là tình địch."
"Vậy hai người ngủ lại với nhau chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!