Chương 48: Xứng đôi

Căn nhà hiện tại Trần Thư Hoài ở nằm gần ngôi trường quốc tế tốt nhất Kinh thị, là nhà anh mua từ hai năm trước khi chuẩn bị về nước sinh sống. Khi đó Khương Nghi vẫn chưa đến giai đoạn dốc sức để lên làm đối tác, mà Trần Thư Hoài thì chuẩn bị chuyển trọng tâm công việc, là khoảng thời gian duy nhất Khương Nghi hơi có ý định sinh con, nên trong căn nhà này có một phòng em bé rất rộng, thông với phòng ngủ chính.

Khương Nghi vốn nghĩ sau khi ly hôn, Trần Thư Hoài sẽ chỉnh sửa lại bố cục trong nhà, ít nhất cũng sẽ thay đổi phòng em bé, không ngờ lần này đến xem, căn phòng đó vẫn còn y nguyên như cũ. Trên kệ tủ mở sát tường phía nam phòng em bé vẫn gọn gàng bày một đống thú nhồi bông, là hộp quà hồi cấp ba Trần Thư Hoài tặng cô.

"Em muốn ngủ phòng nào?" Trần Thư Hoài dựa vào khung cửa phòng ngủ, hỏi cô.

Khương Nghi chỉ vào cánh cửa phòng khách: "Phòng này."

Trần Thư Hoài không phản đối, Khương Nghi đẩy cửa ra mới phát hiện bên trong chỉ có khung giường trơ trọi, đến nệm cũng không có.

Cô do dự: "Sao em nhớ lúc vừa sửa xong là có đặt nệm rồi mà?"

"Cái nệm đó không có phủ chống bụi, lại lâu rồi không dọn dẹp, lúc anh tới xem thì đã không dùng được nữa rồi."

Trần Thư Hoài chỉ vào phòng ngủ chính: "Tạm thời ở đây đi."

Thấy Khương Nghi vẫn chưa động đậy, anh cười cười: "Ba vết mổ bụng của anh vẫn còn khâu chỉ đấy, có lòng mà không có sức."

Đến cũng đến rồi.

Khương Nghi nghĩ vậy, dứt khoát đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Dì Lý có mang mấy bộ quần áo đến cho cô, đưa đồ vào phòng xong còn nhắc cô: "Hiện giờ vết thương của ông chủ không được dính nước, bảng lưu ý bác sĩ đưa đã để ở đầu giường cô rồi, nhớ để ý một chút."

Khương Nghi xem lướt một lượt danh sách, vừa ngẩng đầu đã thấy Trần Thư Hoài đang ngồi trước bàn xử lý email.

Cô hỏi: "Anh tạm thời không tắm được, có tự lau người được không?"

Trần Thư Hoài mắt vẫn nhìn màn hình máy tính, tay gõ bàn phím rất nhanh, không cần nghĩ đã trả lời: "Không được, hễ giơ tay là vết thương lại đau."

"Vậy lúc nào cần giúp thì nói em."

Cô vừa dứt lời, Trần Thư Hoài cũng vừa gửi xong email, ngồi trên ghế xoay, nhanh nhẹn quay lại đối mặt với cô: "Bây giờ."

Phòng tắm rất rộng rãi, Trần Thư Hoài ngồi trên một cái ghế cao. Vết thương chưa lành, chỉ cần bụng hơi gắng sức là đau nhói, anh chống khuỷu tay lên bệ bên cạnh, ngoan ngoãn để Khương Nghi lo liệu.

Khương Nghi cởi áo cho anh, quần thì không cởi, cơ bụng và đường nhân ngư mơ hồ hiện ra nơi mép cạp quần.

Cô đứng bên cạnh anh, vừa chuẩn bị khăn, dung dịch sát trùng, tăm bông và băng gạc, vừa thì thầm: "Em như y tá chăm bệnh cho anh vậy, anh cố tình bắt em đến làm lao động đúng không."

Trần Thư Hoài khẽ cười, vươn tay ôm eo cô, nhẹ nhàng v**t v*: "Y tá Khương."

Bầu không khí bắt đầu chuyển vị.

Khương Nghi làm ướt khăn bằng nước ấm, vắt khô nhẹ, tát một cái gạt tay anh khỏi eo cô: "Giữ lịch sự."

Khăn đắp lên sau gáy anh, trượt xuống vai, lưng và hông rắn chắc.

Phải nói là bao nhiêu năm qua Trần Thư Hoài vẫn giữ dáng cực tốt, tỷ lệ vai lưng tam giác ngược, cơ bắp săn chắc không quá đà, làn da lại trắng trẻo bẩm sinh.

Sau tốt nghiệp cấp ba anh còn cao thêm không ít, gần mét chín, thêm gương mặt thường ngày lạnh lùng ít nói, lúc im lặng quả thật giống như một khối băng mặt đẹp.

Trần Thư Hoài: "Sờ đủ chưa? Khăn lạnh rồi."

… Mở miệng ra là đáng bị quở mắng.

"Không sờ thì anh lại không vui."

Khương Nghi nhúng khăn vào nước ấm lần nữa, vắt khô, lau phần thân trên cho anh như lau bàn, thay thuốc, thay băng, rồi lấy khăn tắm dài đắp lên đầu anh: "Đồ mặc hằng ngày của anh để đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!