Thực ra năm đó khi Trần Thư Hoài đưa ra quyết định kia, Khương Nghi từng hỏi anh lý do rồi. So với không khí điềm tĩnh lúc này, khi ấy có thể nói là căng như dây đàn, đó là lần hiếm hoi Khương Nghi nổi giận đến vậy kể từ khi yêu nhau cho đến lúc kết hôn.
Lúc ấy cô đang hớn hở ở trung tâm thương mại mua sắm đồ đạc chuẩn bị cho việc Trần Thư Hoài về nước, vừa thanh toán xong định quay về thì anh gọi điện tới, nói rằng mình nhận được lời mời bổ nhiệm làm Tổng giám đốc hành chính của công ty nòng cốt trong tập đoàn, tạm thời không thể về nước theo kế hoạch.
Nghe xong, Khương Nghi cảm thấy cơn giận ầm ầm trào lên não, nhưng ngay sau đó lại có một luồng lạnh buốt từ đầu tràn xuống tận lòng bàn chân.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh hỏi lý do, Trần Thư Hoài nói tin này đến quá đột ngột, anh cũng không dự liệu được, nhưng nếu có thể làm tốt ở vị trí này, anh sẽ sớm được vào hội đồng quản trị, mà khi trở thành thành viên hội đồng rồi, anh có thể chuyển trọng tâm về gia đình.
Nghe đến đây, Khương Nghi đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, tức giận mắng anh một trận.
"Anh đúng là biết chọn thời điểm, em đã từ chối luôn cả lời mời từ Học viện Luật rồi, thì anh lại được bổ nhiệm. Đừng nói với em là anh chưa từng biết mình nằm trong danh sách đề cử."
"Cho dù anh có vào hội đồng quản trị, lẽ nào làm giám đốc điều hành là thành thái thượng hoàng chắc? Nói trở về với gia đình, lừa quỷ à."
"Anh đừng về nữa, em cũng không sang nữa, thế đi."
Lúc ấy Trần Thư Hoài nghe cô nói vậy cũng giận không kém, hỏi lại: "Em có thể nói cho đàng hoàng được không?"
Khương Nghi đáp gọn lỏn: "Không thể." rồi "cạch" một tiếng cúp máy.
Kết thúc cuộc gọi, Trần Thư Hoài có nhắn tin giải thích, nói rằng lúc danh sách ứng viên được nộp lên anh nghĩ đó chỉ là đề cử mang tính hình thức, cộng thêm quá nhiều việc nên chưa kịp nói với cô.
Nhưng khi ấy Khương Nghi đã làm luật sư nhiều năm, vừa nghĩ là biết anh chưa nói hết, song cũng chẳng buồn hỏi nữa.
Chuyện đó cứ thế trôi qua, sau đó hai người liên lạc ngày càng ít, quan hệ cũng dần trở nên lạnh nhạt. Mọi thứ bắt đầu từ đó.
Khi nghe Khương Nghi lần nữa nhắc lại vấn đề này, Trần Thư Hoài dường như không lấy làm bất ngờ, chỉ nói: "Trước hết em phải hứa với anh, lần này nói chuyện đừng kích động, cũng đừng nghĩ nhiều."
Khương Nghi chẳng cần suy nghĩ: "Anh vừa nói vậy thì em làm sao mà không nghĩ nhiều được."
Trần Thư Hoài im lặng nhìn cô.
Ba giây sau, Khương Nghi nhượng bộ nửa bước, nhưng giọng vẫn đầy cảnh giác: "Em sẽ… tùy tình hình mà cân nhắc."
Đến "tùy tình hình" rồi đây.
Trần Thư Hoài nhìn cô, cả người mang theo khí thế như sắp bước lên bàn đàm phán, anh liền thấy đau đầu, trong đầu nhanh chóng lướt qua đủ kiểu đối sách, rồi chậm rãi nói: "Gia đình anh có vài quy tắc, trước đây anh chưa từng nói với em. Một là vì anh nghĩ em sẽ không đụng đến, hai là cho dù có liên quan, anh cũng có thể tự mình xử lý."
Khương Nghi lập tức phản ứng: "Tự mình xử lý là sao? Mà chuyện này thì liên quan gì đến việc anh giữ chức trong tập đoàn?"
"Em nghe anh nói hết đã."
Trần Thư Hoài mím môi: "Trước đây em từng nhắc, tiền chi cho lễ cưới đều là anh lo, anh nói em không cần để tâm."
Nghe anh nhắc đến chuyện đó, tim Khương Nghi khẽ nhói, linh cảm nhạy bén mách cô anh sắp nói đến điều cực kỳ nhạy cảm. Ngón tay cô vô thức co lại, đan chặt vào nhau.
"Ừm." Cô đáp khẽ.
"…… Nhưng vì chuyện này có liên quan đến em nên anh phải nói thật. Việc anh tự mình gánh toàn bộ chi phí cưới xin và sinh hoạt sau đó là điều kiện mà ba mẹ anh đặt ra để đồng ý cho chúng ta kết hôn. Cũng chính vì thế nên sau khi lên đại học anh mới vội vàng khởi nghiệp."
"Hai năm trước khi chuẩn bị về nước, anh mới biết từ luật sư bên văn phòng gia tộc rằng em tạm thời không đủ điều kiện trở thành người thụ hưởng trong quỹ tín thác của gia đình. Cách nhanh nhất để đáp ứng điều kiện đó là anh phải sớm gia nhập tầng quản lý cốt lõi của tập đoàn, tạo ra giá trị và lợi nhuận đủ lớn."
"Cho nên lý do năm đó anh nói với em, thật ra không hề lừa dối. Anh chỉ không muốn những quy tắc trong nội bộ gia tộc này khiến em phải thấy áp lực. Anh biết em nộp đơn vào Học viện Luật ở Mỹ là để rút ngắn khoảng cách giữa hai người, nhưng anh không muốn em vì thế mà bị cuốn vào. Thực ra chúng ta đều hiểu, ở lại trong nước sẽ tốt hơn cho em."
Trần Thư Hoài nói xong, trong phòng lặng như tờ.
Khương Nghi cúi đầu nhìn đôi tay đang đan chặt của mình, thật lâu chẳng nói gì.
Cô hiểu anh đang cố gắng nói ra bằng cách nhẹ nhàng và thẳng thắn nhất có thể. Và đúng là anh đã làm được. Dù cô cũng biết có vài câu anh vẫn giấu lại là vì muốn giữ thể diện cho cô, xuất phát từ lòng tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!