Chương 46: Bệnh tim

Khương Nghi học chuyên ngành Luật Thương mại, đương nhiên hiểu rõ lợi ích của quỹ tín thác. Khi nghe Trần Thư Hoài đưa ra điều kiện tái hôn đó, cô cảm thấy vừa bất ngờ lại vừa sửng sốt. Cô lặng lẽ kéo lại góc chăn cho anh, nói: "Nếu anh nghe nói có một người phụ nữ vì tiền trong quỹ tín thác mà tái hôn với chồng cũ, anh sẽ nghĩ gì?"

Trần Thư Hoài: "Anh không có ý đó."

"Em biết anh không có ý đó. Nhưng chuyện này… đợi anh mổ xong rồi quay lại mình nói sau."

"Sao không thể nói bây giờ?"

"Vì em hy vọng anh nghỉ ngơi tốt rồi mới suy nghĩ chuyện này." Khương Nghi nói: "Hơn nữa muốn nói chuyện này thì tiền đề là ai nêu ra cũng phải nói thật."

Trần Thư Hoài rất thẳng thắn: "Anh cũng chưa từng lừa em."

Khương Nghi nhìn chằm chằm anh: "Ý em là không được nói nửa câu, giấu nửa câu."

Cô bằng lòng nói chuyện, nhưng là kiểu nói ra từ tận đáy lòng.

Khương Nghi quá hiểu Trần Thư Hoài rồi, người đàn ông này chưa từng nói dối, vì chuyện không muốn nói thì anh hoặc là không nói, hoặc là chỉ nói nửa câu, khiến người khác bị dắt mũi quay mòng mòng.

Anh nhìn cô hai giây, giữa chân mày nở ra một nụ cười nhẹ: "Được."

Không lâu sau, bác sĩ Thôi dẫn hai bác sĩ trẻ đến phòng bệnh, trao đổi thêm một chút tình hình rồi báo rằng ca mổ đã được xếp lịch trong hôm nay, nhưng thời gian cụ thể thì phải xem tiến độ của các ca trước đó.

Trên giá truyền dịch trong phòng bệnh treo năm túi thuốc lớn, thuốc giảm đau bắt đầu phát huy tác dụng, sắc mặt Trần Thư Hoài đã khá hơn nhiều.

Khương Nghi ngồi cạnh giường trông anh, không biết từ lúc nào gục xuống ngủ một tiếng hơn.

Khi tỉnh lại, thấy Trần Thư Hoài đang nghịch điện thoại, mà bản thân thì lại dựa lên vai anh ngủ rất thoải mái.

Cô dụi mắt ngồi dậy, lười nhác nói: "Em mơ thấy anh mổ xong thì giống ba em, bắt đầu nói mê sảng."

Anh liếc nhìn cô một cái: "Nói mê cái gì?"

Khương Nghi im lặng hai giây, nói: "Anh hỏi em vợ anh đâu."

Trần Thư Hoài nghe vậy, hỏi ngược lại: "Thế em trả lời sao?"

Cô khẽ nói: "Chưa kịp trả lời thì tỉnh rồi."

Vừa dứt lời, Trần Thư Hoài vẫn nhìn cô, vài giây sau mới thu ánh mắt lại: "Vậy thì em chuẩn bị câu trả lời cho tử tế đi."

Đến khoảng bảy giờ tối, y tá đến thông báo người nhà bệnh nhân đến ký cam kết trước phẫu thuật.

Khương Nghi ngồi trước mặt bác sĩ mổ chính, nghe bác sĩ hỏi: "Cô là vợ của bệnh nhân?"

Lúc này cô mới chợt nhận ra, nói nghiêm túc thì hiện tại cô không còn là người thân hợp pháp của Trần Thư Hoài nữa, mấy loại văn kiện xác nhận rủi ro không thể ký như lúc ba cô làm phẫu thuật.

Hiếm khi Khương Nghi bị khựng lại một lúc, đến cả âm lượng cũng hạ xuống: "Bạn bè."

Bác sĩ hơi ngạc nhiên liếc nhìn cô, rồi nói: "Vậy để bệnh nhân ký một tờ giấy ủy quyền nhé."

Khi Khương Nghi mang tờ ủy quyền quay lại phòng bệnh, Trần Thư Hoài đã nằm trên giường đẩy, cổ tay đeo vòng nhập viện màu hồng nhạt, mu bàn tay trắng nõn cắm kim truyền dịch, chăn phủ màu xanh thẫm càng làm làn da anh trắng đến mức b*nh h**n.

Anh ngước mắt nhìn cô: "Sao thế?"

"Phải ký giấy ủy quyền." Khương Nghi thấp giọng nói, đưa giấy và bút cho anh.

Trần Thư Hoài nhận lấy tờ ủy quyền, ánh mắt lướt qua nội dung trên giấy: "…Tôi trịnh trọng ủy quyền cho cô Khương Nghi… thay mặt thực hiện quyền đồng ý và quyền lựa chọn… bao gồm trường hợp tôi… bệnh tình nguy kịch…"

Anh xem xong, lại nhìn cô một cái, bật cười khẽ: "Căng thẳng gì chứ? Rút ống thở hay không đều để em quyết định."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!