Chương 45: Sinh bệnh

Trần Thư Hoài giống như một con mèo lớn yếu ớt mắc bệnh, cuộn mình trong chăn ôm lấy Khương Nghi, không nhúc nhích cũng không lên tiếng. Cô gọi anh mấy lần, mới nhận được một tiếng đáp rất khẽ.

Khương Nghi định ngồi dậy, nhưng gần như nửa người anh đè lên người cô, nặng đến mức không thể cử động.

"Em đi lấy thuốc cho anh."

"Lấy thuốc giảm đau và thuốc tiêu viêm là được rồi, em uống rượu rồi, đừng ra ngoài mua nữa."

Trần Thư Hoài mở mắt ra, mái tóc đen rũ xuống trán, nửa khuôn mặt vùi sâu trong chiếc gối mềm mại.

Khương Nghi kéo lại chăn cho anh: "Anh cứ nằm nghỉ đi, đừng lo lắng gì cả."

Cô xỏ dép vào, bước ra khỏi phòng, khẽ khàng khép cửa lại. Trần Thư Hoài lại nhắm mắt, bụng đau dữ dội, sắc nhọn mà âm ỉ, anh không hề ngủ, ý thức vừa mệt rã rời lại vừa vô cùng tỉnh táo.

Cánh cửa bị thứ gì đó từ bên ngoài đẩy nhẹ ra, phát ra một tiếng động khe khẽ.

Ánh đèn hành lang len qua khe cửa chiếu vào căn phòng mờ tối. Hai cái đầu lông xù xì rụt rè thò vào từ cửa, Mập Ú và Đáng Yêu dùng đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn chằm chằm người đàn ông đang nằm trên giường.

Một con mèo khe khẽ kêu một tiếng, người nằm trên giường vẫn bất động không hề phản ứng.

Vài giây sau, chúng lén lút chui vào phòng. Một con đứng bằng hai chân sau trèo lên đầu giường, thò đầu lại gần Trần Thư Hoài ngửi ngửi. Con còn lại nhảy thẳng lên giường, từ phía sau anh chậm rãi bò lên gối, dùng mũi nhẹ nhàng ủi ủi tóc anh.

Nhìn mãi vẫn không hiểu được rốt cuộc là anh còn sống hay đã chết.

Ai mà chịu nổi bị hai cái đầu mèo kè kè dí sát như thế, Trần Thư Hoài cuối cùng cũng mở mắt ra, đối diện với ánh mắt của Mập Ú.

Mập Ú bỗng kêu lên một tiếng, dường như cuối cùng cũng xác nhận được anh vẫn còn sống, sau đó lăn ra nằm sát bên anh. Con Đáng Yêu phía sau cũng rúc vào lưng anh ngồi xuống, đầu mèo to chà đè luôn lên đầu anh, bắt đầu gầm gừ ngáy một cách không hề khách sáo, ầm ầm vang trời.

Trần Thư Hoài thở dài thật sâu trong lòng.

Anh thật sự không hiểu Khương Nghi đã nuôi mèo thành ra giống y hệt tính cách của cô thế nào.

Khi Khương Nghi trở lại phòng với hộp thuốc trên tay, nhìn thấy người đàn ông trên giường bị mèo đè kín cả mặt, liền bật cười, đặt thuốc xuống, tiện tay bế hai con mèo ném ra hành lang, phủi mấy cọng lông mèo rơi trên mép giường: "Dậy uống thuốc."

Trần Thư Hoài ngồi dậy, thấy trên bàn là thuốc viêm dạ dày thì hơi ngạc nhiên: "Mấy loại thuốc này còn giữ à?"

"Đơn thuốc bác sĩ kê lúc trước em vẫn giữ, dì Lý khi dọn tủ thuốc sẽ kiểm tra lại và bổ sung đúng theo đơn."

Khương Nghi búi gọn mái tóc dài mượt phía sau đầu bằng một chiếc kẹp, vài sợi tóc xõa rơi trên gò má. Dưới ánh sáng vàng ấm của đèn ngủ đầu giường, cô cúi đầu chăm chú đọc hướng dẫn sử dụng, đổ thuốc ra đĩa sứ nhỏ, thử độ ấm của nước trong ly thủy tinh rồi mới đưa cho anh.

"Uống thuốc đi."

Ngẩng đầu lên mới phát hiện ra anh vẫn luôn nhìn mình.

Khương Nghi giơ tay lên vẫy vẫy trước mặt anh: "Tỉnh lại nào, uống thuốc đi."

Lông mi Trần Thư Hoài run nhẹ, cầm lấy ly nước, nuốt thuốc vào.

Thấy anh uống được hai ngụm nước, Khương Nghi liền ấn cổ tay anh, lấy ly nước đi: "Uống ít thôi, không lát nữa lại nôn ra."

Bệnh lâu thành bác sĩ, Trần Thư Hoài bệnh mãi nên Khương Nghi thành bác sĩ thật.

Chỉ riêng căn bệnh viêm dạ dày ruột này, cô đã theo anh vào viện không biết bao nhiêu lần. Thuốc men, điều cần tránh, phản ứng cơ thể… cô đều thuộc nằm lòng.

Cô thu dọn sơ qua đồ trên bàn, vừa định đứng dậy thì lại bị Trần Thư Hoài kéo lại, bất ngờ ngã xuống giường. Anh cúi xuống, chẳng báo trước một lời đã hôn lên môi cô.

Khương Nghi giật mình, lập tức ngồi dậy theo phản xạ, tay mò lên bụng anh. Dù cách lớp áo vẫn cảm nhận được rõ ràng từng múi cơ bụng, "Anh đau thật hay đau giả vậy?"

Trần Thư Hoài bị cô ấn trúng chỗ đau, khẽ rên lên, đầu đập xuống gối, sắc mặt vẫn không tốt, giọng lười biếng mơ hồ: "Nếu anh giả bệnh thì sao còn để em rời giường lấy thuốc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!