Chương 44: Nhìn lén

Lúc mới cưới, Trần Thư Hoài từng sống ở Kinh thị với Khương Nghi gần một năm. Khi đó công việc của Khương Nghi cũng chưa quá bận, hai người lúc rảnh rỗi sẽ cùng nhau đi xem kịch nói hoặc đi xem triển lãm, cuối tuần thỉnh thoảng lại ra ngoại ô Kinh thị dạo chơi.

Nếu lịch trình trong ngày kết thúc không quá muộn, họ sẽ chọn một quán bar yên tĩnh để uống một chút rồi mới về nhà.

Trạng thái ngà ngà say càng thích hợp để "hành sự", mà lúc đó lại đúng dịp tân hôn, Khương Nghi bình thường gọi "Thư Hoài", đến trên giường thì gọi "chồng", cách xưng hô ấy đối với cả hai đều vừa mới mẻ vừa thân mật, âm điệu khi cao khi thấp, toàn bộ đều theo sự điều khiển của Trần Thư Hoài.

Quả thật là vợ chồng son. Rõ ràng họ đã yêu nhau bảy năm, nhưng việc đi đăng ký kết hôn khiến quan hệ của họ còn thân mật hơn cả hồi mới yêu. Nếu không phải vì Trần Thư Hoài nhanh chóng phải quay lại New York làm việc, thì quãng thời gian ấy có lẽ đã kéo dài lâu hơn rất nhiều.

Bar ở Kinh thị rất nhiều, mỗi năm đều có quán mới mở, quán cũ đóng cửa, nhưng quán bar mà họ thường lui tới lúc mới cưới thì vẫn luôn làm ăn phát đạt.

Là Trần Thư Hoài chọn chỗ đó. Anh nói dù sao cũng là nổi hứng đi uống, nếu đến thử một quán mới mà khẩu vị không hợp thì thật mất hứng.

Trần Thư Hoài là người rất kỹ tính trong mấy chuyện như vậy. Trước đây cha mẹ Trần cho anh vốn để học cách quản lý tài chính, anh đã dùng một phần số tiền đó mua một vườn nho ở Pháp, làm ăn rất ổn. Lúc ly hôn còn chuyển cho Khương Nghi một phần cổ phần công ty rượu nho.

Khương Nghi không rành về rượu, mấy chuyện này toàn nghe theo ý anh. Vừa hay quán bar ấy cô cũng đã lâu không ghé lại, nên cũng muốn đi xem thử.

Quán bar là một căn nhà nhỏ hai tầng phong cách châu Âu, trong góc bài trí đủ loại hoa tươi, bàn ghế đều mang phong cách cổ điển. Khi hai người đến thì quán đã đông khách, nhưng ông chủ chu đáo giữ sẵn cho họ một chỗ gần cửa sổ.

Trần Thư Hoài chọn hai ly cocktail đặc chế, nhân viên phục vụ nhanh chóng mang rượu và đĩa trái cây lên. Trong không gian nhỏ nhắn được bao quanh bởi hoa và cây xanh, chỉ còn lại hai người họ.

Tiếng nói chuyện lẫn cười đùa từ các bàn xung quanh đều mơ hồ chìm vào nền nhạc, không khí trở nên yên tĩnh.

"Vẫn tạm hài lòng chứ?" Trần Thư Hoài hỏi.

Khương Nghi nhấp một ngụm rượu, cảm thán: "Khá ổn, chỉ là nhạc ở đây không còn đúng gu em nữa rồi."

Bar đang phát một bản nhạc chậm rãi da diết, khá buồn, là nhạc phim của một bộ điện ảnh vài năm trước. Cảnh cuối khi nam nữ chính chia xa đã vang lên đoạn nhạc này, mang theo cảm giác như khúc cuối người tản.

Trần Thư Hoài hơi bất ngờ: "Anh cứ tưởng thể loại này là gu em."

Khương Nghi cười lắc đầu: "Trước thì thích kiểu văn nghệ buồn buồn thế này, giờ chỉ xem hài thôi. Không có việc gì là sẽ đi xem stand

-up cùng La Thước. Ở cái tuổi này mà còn coi mấy thứ u sầu thì chẳng khác gì tự tìm ngược cả."

Nói tới đây, Khương Nghi chống cằm nhìn Trần Thư Hoài vài giây, không nhịn được hỏi: "Còn anh thì sao? Ngoài công việc ra thì bình thường rảnh rỗi làm gì?"

"Vẫn như trước, tập gym, đọc sách, đôi lúc xem phim."

Khương Nghi nhướng mày: "Một mình?"

Trần Thư Hoài cười nhẹ, dựa lưng vào ghế sofa: "Toàn bộ quyền truy cập camera căn nhà ở New York đều đã cấp cho em rồi, ngoài anh ra em còn thấy ai?"

Động tác uống rượu của Khương Nghi lập tức khựng lại, cô nhìn chằm chằm người đối diện, cắn ống hút, giọng lầm bầm: "Em có xem đâu."

"Anh mới nói hồi chiều thôi, lúc em chột dạ là giọng sẽ nhỏ lại."

Anh dựa vào ghế, dáng vẻ lười biếng, mặt nở nụ cười.

Khương Nghi cắn chặt ống hút không chịu buông, nước rượu màu cam trong suốt dưới ánh mắt Trần Thư Hoài nhanh chóng vơi đi. Cô nuốt ngụm cuối cùng, mới lẩm bẩm: "Được rồi, em có xem. Nhưng sao anh biết?"

"Vì có một lần anh về nhà, phát hiện camera ngoài cửa đang xoay về phía mình."

Trần Thư Hoài bình thản nói.

Khương Nghi: "……"

Chuyện đó đã từ rất lâu rồi. Hồi đó lần đầu cô thử chức năng điều khiển camera từ xa, vừa mở ứng dụng ra đã thấy Trần Thư Hoài đứng giữa màn hình, còn tưởng là video quay sẵn, ai ngờ lỡ tay chạm vào nút điều hướng, camera bắt đầu xoay chuyển.

Kết quả là ánh mắt Trần Thư Hoài xuyên qua ống kính đối diện với cô suốt gần nửa phút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!