Chương 43: Thất tình

Địa điểm ăn tối được chọn là một tiệm vịt quay trong ngõ nhỏ thuộc khu vực vành đai hai. Trần Thiếu Du nói ăn quá nhiều món Quảng ở HongKong rồi, trên đường về chỉ toàn nghĩ đến mùi vịt quay ở Kinh thị, hỏi thăm bạn bè khắp nơi, ai cũng nói quán trong ngõ nhỏ mới là chuẩn vị nhất.

Hôm nay là thứ Sáu, Trần Thư Hoài cũng vừa khéo đang ở tòa nhà Ngân Tinh, Khương Nghi đi cùng anh tới nhà hàng do Trần Thiếu Du chọn.

Chiếc Bentley len lỏi vào ngõ nhỏ đông đúc mới phát hiện ở đây thậm chí chẳng có chỗ đỗ xe. Mặt tiền quán là một cánh cửa hẹp, không có biển hiệu, chỉ có một ông cụ phát âm chuẩn Kinh thị, đeo kính lão cầm sổ ghi chép, viết tay lấy số thứ tự cho khách.

Trước cửa ngồi kín người, còn có mấy gương mặt ngoại quốc, đều ngoan ngoãn ngồi xếp hàng trên ghế nhựa đỏ chờ đến lượt.

Xếp hàng chờ ăn là cảnh tượng quá đỗi bình thường ở Kinh thị, nhưng để một quán trông giản dị thế này mà vẫn đông đến mức này thì cũng không nhiều.

Khương Nghi và Trần Thư Hoài xuống xe, đi về phía cửa tiệm.

Cả hai vừa tan làm, đều mặc đồ nửa trang trọng, lại thêm ngoại hình xuất chúng, vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của đám đông đang chờ.

Trần Thư Hoài cau mày quan sát quán một lúc: "Sao nó lại chọn chỗ này?"

Khương Nghi cũng nghi ngờ liệu có đi nhầm không, liền bước đến hỏi ông cụ kia. Ông cụ giọng vang dội: "Quán vịt quay Quần Phúc? Đúng rồi đấy, đến đúng chỗ rồi, xếp hàng đi, hai tiếng là có ăn."

Một số thương hiệu lâu đời ở Kinh thị có rất nhiều quy tắc, không nhận đặt bàn, người đến đủ mới được ngồi, thời gian ăn cũng bị giới hạn,… May mà Trần Thiếu Du đã thu xếp trước, đặt được phòng riêng, thông tin cũng đã gửi vào nhóm rồi.

Gọi là đặt phòng riêng, thực ra cũng không phải đặt chính thức gì, chỉ là có một cậu bạn công tử nói đã dặn dò trước với ông chủ, giữ lại phòng tốt nhất, bảo họ chỉ cần đến báo tên là được.

Khương Nghi nói sơ thông tin với ông cụ, lập tức có một cô gái trẻ nhiệt tình đến dẫn họ vào trong.

Quán mang phong cách rõ rệt của những năm 1980, góc tường trồng đầy hoa lá, xà nhà treo lồng chim, sân trong tỏa ra mùi thơm nồng đậm của vịt quay, phòng riêng được đặt trước trông cũng như căn phòng thường dân, cửa sổ sơn xanh, bàn ghế đỏ sẫm, quạt cây đứng ở góc đang chạy vù vù.

Trần Thư Hoài vừa ngồi xuống, trông chẳng khác gì công tử thành phố xuống thị trấn trải nghiệm cuộc sống.

Khương Nghi thấy buồn cười, khi ngồi xuống cạnh anh thì khóe môi khẽ cong, vừa bắt gặp ánh mắt Trần Thư Hoài liền nhanh chóng lấy thực đơn che mặt.

Cô nhìn vào thực đơn, hỏi vu vơ: "Thiếu Du và Hy Hy bao giờ đến?"

"Còn hơn mười phút, kẹt xe."

Trần Thư Hoài vẫn đang trả lời email trên điện thoại, Khương Nghi để ý thấy dưới mắt anh có vết thâm nhạt. Anh cụp mắt xuống, gương mặt không biểu cảm gì, có chút lạnh lùng mệt mỏi.

"Không ngủ ngon à?"

"Ừ, chắc vẫn đang lệch múi giờ."

Từ khi Trần Thư Hoài về từ New York đến nay đã hơn nửa tháng, còn lệch múi gì nữa?

Khương Nghi rót trà, vừa làm vừa nói: "Mất ngủ thì nói thẳng ra."

Trần Thư Hoài giọng nhàn nhạt: "Thế em định giúp anh thế nào?"

Khương Nghi đặt ấm trà xuống, đẩy nhẹ về phía anh, giọng nhỏ đi: "Mời anh uống trà."

"Em có biết mỗi khi em chột dạ là sẽ không dám nói to không?"

Anh cầm chén trà lên uống một ngụm, không phải loại ngon lắm, uống vào vô vị, đặt lại xuống bàn.

Khương Nghi đại khái đoán được vì sao anh mất ngủ.

Cô thừa nhận hôm đó trong phòng ngủ, lời cô nói với Trần Thư Hoài quá nặng. Cô chưa bao giờ nói nặng với anh như thế, đến mức chính cô lúc đó cũng ngỡ ngàng, Trần Thư Hoài cũng thế.

Tới tận bây giờ, thỉnh thoảng hình ảnh lúc ấy vẫn tự động hiện lên trong đầu cô. Cô nhận ra khi ấy ánh mắt anh tràn đầy tổn thương, sắc mặt trắng bệch, còn khóe mắt lại đỏ hoe.

Nhưng lúc đó cô không để ý, mọi chi tiết đều phải vài ngày sau mới chậm chạp ùa về trong đầu, như di chứng kỳ quái nào đó cứ ám ảnh cô, như đầu kim sắc nhọn đâm vào tim, để lại cơn đau âm ỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!