Cuộc sống trung học của Khương Nghi giống như một đoạn giai điệu ngắn ngủi mà khô khan nhàm chán.
Mỗi sáng sáu giờ tỉnh dậy trên giường ký túc xá, ra sân tập thể dục buổi sáng, ăn sáng, quét dọn phòng ở, sau đó vào lớp bắt đầu một ngày học tập, cho đến mười giờ tối tan học tự học buổi tối, về phòng ký túc, trò chuyện vài câu ngắn ngủi với bạn cùng phòng, mười một giờ tắt đèn đi ngủ.
Ngày này qua ngày khác, mỗi ngày đều là âm tiết giống nhau, tiết tấu giống nhau.
Ở ngôi trường trung học trực thuộc Kinh Văn này, dù ánh nắng có rực rỡ cỡ nào, hoa có đẹp đến đâu cũng trở nên vô vị vì chuỗi ngày lặp đi lặp lại nhàm chán.
Nhưng con người luôn biết tự tìm niềm vui cho mình, mà niềm vui của Khương Nghi chính là truyện tranh, tiểu thuyết và các nam minh tinh.
Trường Trung học Kinh Văn được chia làm hai khối: phổ thông và quốc tế, vị trí trong khuôn viên trường nằm đối diện nhau giữa Bắc và Nam. Căn tin của khối phổ thông quy mô nhỏ, giá cả rẻ, nhưng hàng hóa ít, nhìn bề ngoài giống mấy tiệm tạp hóa nửa thành thị nửa nông thôn. Trong khi đó siêu thị của khối quốc tế được trang hoàng cực kỳ tinh xảo, bên ngoài còn bày vài hàng bàn ghế cho học sinh ngồi ăn uống tán gẫu, hàng hóa đa dạng hơn hẳn, và giá thì đắt hơn rất nhiều.
Vào mùa xuân, hè và đầu thu, Khương Nghi và La Thước sau khi ăn cơm tối ở căng tin, nhất định sẽ đi qua siêu thị quốc tế mua chút đồ uống và snack, rồi ngồi ngoài bàn ghế đó nửa tiếng.
La Thước thường dùng máy học đọc tiểu thuyết, còn Khương Nghi thì mang những tấm ảnh nam minh tinh được cô in chui bằng máy in trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm, kẹp lẫn trong đống tài liệu học tập để cắt dán vào sổ tay, dùng nhan sắc của bọn họ gột rửa tâm hồn mệt mỏi vì học hành của mình.
Vào tầm năm giờ chiều, chỗ ngồi trước siêu thị sẽ trở nên đặc biệt khó giành, vì lúc đó đám con trai khối quốc tế vừa đánh bóng rổ xong, sẽ tụ tập đến siêu thị mua nước hoặc đồ uống, thỉnh thoảng còn ngồi lại trò chuyện rôm rả.
Đám con trai ấy ai cũng cao ráo vạm vỡ, gia cảnh thì đều hoặc giàu hoặc quyền quý, toát ra toàn mùi hormone tuổi trẻ khiến không ít nữ sinh kéo tới ngắm. Trong số đó nổi bật nhất chính là Trần Thư Hoài, anh là người trắng nhất trong đám, gương mặt tuấn tú non nớt kia đẹp chẳng khác gì mấy ông chồng trong sổ tay của Khương Nghi.
Mỗi lần anh ôm bóng đi đến cửa siêu thị, mấy cô gái đã lén nhìn từ sớm lập tức rì rầm bàn tán, đợi anh cùng đám bạn ngồi xuống bàn, những cô gan dạ sẽ bước tới bắt chuyện, có người còn hỏi xin cách liên lạc, những cô nhút nhát hơn thì lén đưa giấy ghi lời nhắn.
Mỗi lúc như vậy, mấy người bạn thân của anh sẽ bắt đầu hò reo trêu chọc, mấy cô gái đứng trước mặt Trần Thư Hoài đỏ mặt tía tai, nói năng lắp ba lắp bắp.
Khương Nghi lúc ấy để tránh không có chỗ ngồi, luôn cùng La Thước đến sớm một chút, chiếm bàn có tầm nhìn tốt nhất, rồi dùng que cay cá cược xem hôm nay có bao nhiêu cô gái xin được liên lạc của Trần Thư Hoài. Nhưng chẳng bao lâu họ đã phát hiện ra Trần Thư Hoài sẽ lịch sự từ chối tất cả các cô gái một cách bình đẳng, để duy trì thú vui giải trí hiếm hoi này, họ đổi sang cá xem mỗi ngày có bao nhiêu cô đến bắt chuyện.
Dù anh lạnh lùng khó gần, ngày nào cũng có người kiên trì xuất hiện trước mặt anh để ghi nhớ khuôn mặt mình vào tâm trí đối phương.
Cảm ơn Trần Thư Hoài, Khương Nghi và La Thước đã ăn đủ số que cay cho cả đời mình ngay từ thời trung học.
Ngày cô đánh mất cuốn sổ ghi toàn bộ các ông chồng minh tinh, đúng lúc bị Trần Thư Hoài bắt gặp đang lén nhìn trộm.
Hôm đó là một thứ sáu nào đó của năm lớp 12, sau kỳ thi lớn, nhà trường hiếm hoi cho học sinh lớp 12 nghỉ cuối tuần. Cận kề tốt nghiệp lại gặp kỳ nghỉ, ai nấy đều ngứa ngáy, muốn tận dụng nốt khoảng thời gian cuối cấp.
Vì vậy hôm đó có tận năm cô gái tìm Trần Thư Hoài, mời anh đi dạo phố xem phim dịp cuối tuần.
Khi cô gái đầu tiên tiến về phía Trần Thư Hoài, Khương Nghi và La Thước bắt đầu đặt cược.
Cô cược có hơn bốn người, La Thước cược không quá bốn người, hai người đặt cược xong thì ngồi ngửi mùi que cay cay nồng, chăm chú theo dõi diễn biến.
Trước siêu thị người qua lại tấp nập, Trần Thư Hoài ngồi ở chiếc bàn trong góc xa nhất, một tay chơi điện thoại uể oải, một tay trò chuyện bâng quơ với bạn bè. Các cô gái lần lượt tiến tới ngồi đối diện anh, anhcũng không thèm ngẩng đầu.
Chỉ có Khương Nghi và La Thước ngồi ở chiếc bàn xa nhất len lén đếm người.
Người thứ hai… người thứ ba…
Khi cô gái thứ năm đứng trước mặt Trần Thư Hoài, Khương Nghi không giấu được vẻ đắc ý, La Thước tức tối giơ tay muốn véo cô, cô cười né tránh, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của thiếu niên từ xa.
Trần Thư Hoài chống cằm nhìn cô, ánh mắt ấy đen nhánh sâu thẳm, ánh cười mơ hồ dường như hiểu rõ cô đang làm gì.
Khương Nghi chột dạ dời mắt đi, bắt đầu cảm thấy đứng ngồi không yên, hai phút sau đã giục La Thước thu dọn đồ rời đi. Vì vội vàng, cô đã để quên cuốn sổ tay trên ghế.
Đó là một cuốn sổ bọc da màu hồng, trên bìa dán đầy móc kim loại hoạt hình tinh xảo, bên trong là giấy rời cỡ A5, được chia làm bốn phần bằng bốn trang đánh dấu, lần lượt là: chồng 2D, chồng phong cách mỹ nam Trung Hoa, chồng Hàn Nhật và chồng Âu Mỹ.
Khương Nghi từ nhỏ đã rất có tổ chức, ngay cả việc phân loại chồng cũng phải rành mạch rõ ràng, trang đầu tiên của sổ là mục lục tên theo độ yêu thích, trật tự nghiêm ngặt, không thua kém bất kỳ cuốn sổ học hành nào chính quy.
Nhưng cô lại không có thói quen viết tên mình vào sổ.
Về đến nhà, Khương Nghi mở cặp ra liền phát hiện sổ mất rồi, lập tức hét toáng lên trong phòng khách, khiến ông Khương đang nấu cơm trong bếp phải ló đầu ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!