Câu nói ấy vừa buông ra, không khí xung quanh như lập tức ngưng đọng.
Giọng Khương Nghi rất nhanh đã bình tĩnh trở lại: "Gần đây anh bị k*ch th*ch gì à?"
Trần Thư Hoài cũng điềm đạm đáp: "Không có."
Hai người lại im lặng mấy giây, rất ăn ý mà không nhắc lại cuộc đối thoại vừa rồi, tiếp tục đi về phía khu nội trú.
Trần Thư Hoài biết khi anh nói câu đó xong, Khương Nghi không phản ứng gì đã là phản ứng tốt nhất rồi. Ít nhất cô không còn giống như trước kia, hễ đụng đến chủ đề này là như con mèo bị giẫm trúng đuôi, toàn thân xù lông.
Vừa tới dưới lầu, điện thoại của Khương Nghi bỗng reo lên, cô lấy ra nhìn, là số của Chử Kỳ.
Trần Thư Hoài đứng cạnh cũng nhìn thấy, anh không cố ý, chỉ là vì dáng người cao, liếc qua một cái đã thấy được cái tên nổi bật mà chói mắt ấy.
Anh nói: "Ba đang bệnh rồi, mấy chuyện công việc đừng lo nữa."
Chưa đợi anh nói hết câu, Khương Nghi đã trực tiếp nhận điện thoại, còn dùng giọng điệu dịu dàng nói chuyện với người ở đầu dây bên kia.
Mặt trời khá gắt, trước cửa khu nội trú không có cây che, ánh nắng trực tiếp rọi lên mặt Trần Thư Hoài, nóng rát xen chút đau đớn. Anh nhíu mày, cụp mắt nhìn cô, hàng mi dài in bóng mờ nơi mí mắt.
Khương Nghi mỉm cười trò chuyện mấy câu qua điện thoại, Trần Thư Hoài lại chẳng nghe rõ cô đang nói gì, mọi suy nghĩ đều tan vào giọng điệu mềm mại ấy.
"Chử Kỳ mang đồ bổ cho ba em, đang đợi ngoài cổng bệnh viện, em ra đón anh ấy."
Khương Nghi cất điện thoại, nói với Trần Thư Hoài: "Anh lên trước đi, chỗ này nắng lắm."
Trần Thư Hoài không động đậy, giọng nhàn nhạt có phần châm chọc: "Sếp công ty em rảnh vậy à, người nhà nhân viên bị bệnh cũng đích thân đến thăm?"
Khương Nghi không nhịn được bật cười: "Đúng thế, dù sao hợp đồng đầu tư anh cũng ký rồi, tiền mua nước cho sếp thì anh cũng phải trả thôi."
Họ mua sáu chai nước, ý Khương Nghi là bảo Trần Thư Hoài mang nước lên phòng trước cho đỡ mỏi, nhưng anh kiên quyết đi cùng cô, cô cũng không buồn cãi nữa.
Chử Kỳ vừa đỗ xe xong, xách túi quà ra liền nhìn thấy Khương Nghi và Trần Thư Hoài.
Anh ấy hơi sững người, sau đó lập tức điều chỉnh biểu cảm, lịch sự chào hỏi Trần Thư Hoài, rồi quay sang hỏi Khương Nghi: "Cô đỡ hơn chưa?"
"Đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh hôm đó đã đưa tôi về." Khương Nghi mỉm cười: "Không ngờ hôm nay anh còn đích thân đến, ngại quá."
Trần Thư Hoài đứng bên không nói gì, ngược lại còn chủ động đón lấy túi quà từ tay Chử Kỳ: "Chử tổng có lòng rồi."
"Không sao, việc nên làm thôi."
Anh và Chử Kỳ nhìn nhau, sau đó dời mắt đi, nhàn nhạt nói với Khương Nghi: "Đi thôi, đừng để ba đợi lâu."
Chử Kỳ để ý đến cách anh gọi ba Khương Nghi, vô thức nhìn cô, lại thấy cô chẳng có phản ứng gì đặc biệt, ngược lại còn nhận lấy túi nước từ tay Trần Thư Hoài.
Khương Nghi chỉ thấy nắng chói chang, không nhận ra được sự giằng co vi tế giữa hai người đàn ông, một tay xách nước, một tay che nắng, đi trước dẫn đường.
Vừa đến cửa phòng bệnh, dì Lý đúng lúc mở cửa, bà ấy vừa ngẩng đầu liền thấy Khương Nghi và Trần Thư Hoài, gọi một tiếng: "Ông chủ, bà chủ."
Rồi lại chú ý thấy phía sau họ còn một người đàn ông cao ráo: "Có bạn đến à? Ông nhà vừa tỉnh, vào đi, mau vào đi."
Ba Khương trước đó chưa từng gặp Chử Kỳ, vừa nghe nói là sếp của con gái, không ngờ lại là chàng trai trẻ như vậy, ngạc nhiên xong liền khen Chử Kỳ tuổi trẻ tài cao.
Ông mới ngủ dậy nên tinh thần rất tốt, vốn đã là người hay trò chuyện, kéo Trần Thư Hoài và Chử Kỳ nói chuyện suốt một hồi.
Khương Nghi thì không nói nhiều, cô ngồi bên giường bệnh, vừa hay nhìn ra được con đường rợp bóng cây mà cô và Trần Thư Hoài vừa đi qua ban nãy, nhìn một lúc liền lạc hồn, mãi đến khi ba cô gọi tên.
Ánh mắt cô từ bên giường thu lại, thấy ba người đều đang nhìn mình, hơi ngập ngừng: "Ba gọi con à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!