Chương 38: Đừng sợ

Trần Thiếu Hy mấy ngày nay có chút bất an.

Tuy sống chung với bà Tống rất vui, nhưng cô bé nhận ra Khương Nghi đã mấy đêm liền không về nhà ngủ. Cô bé hỏi bà Tống tại sao chị dâu không về nghỉ ngơi, nhưng bà Tống vì không muốn cô bé lo lắng quá mức nên chỉ nói rằng Khương Nghi có việc bận.

Trần Thiếu Hy cũng không dám thật sự làm phiền Khương Nghi, chỉ có thể ở nhà đợi, rồi cuối cùng lại thấy chị dâu được một người đàn ông xa lạ đưa về.

Người đó nói là đồng nghiệp của Khương Nghi, chị dâu còn bảo cô gọi người ta là anh.

Trần Thiếu Hy muốn khóc luôn rồi, người này xứng làm anh cô bé chắc?

Bảo mẫu và bà Tống đều nghe thấy động tĩnh, vội vàng chạy ra. Bà Tống thấy Khương Nghi đã sốt đến mơ màng, xót đến muốn khóc. Chử Kỳ vừa định mở cửa xe xuống bế cô vào nhà, thì Khương Nghi đã tự tháo dây an toàn, bước xuống xe, nửa người dựa vào Trần Thiếu Hy, khàn giọng: "Hôm nay cảm ơn anh nhiều, vào ngồi chơi một lát nhé."

Chử Kỳ khoát tay: "Không quấy rầy hai người nữa, cô nghỉ ngơi đi, khỏe lại rồi hẵng nói."

Khương Nghi gắng gượng chút tỉnh táo cuối cùng, trở về phòng uống một viên thuốc hạ sốt, tẩy trang, tắm qua, ăn vài thìa cháo rồi đi ngủ. Nhưng bệnh đến như núi đổ, cả đêm cô đau nhức toàn thân, nửa mê nửa tỉnh. Một giờ sáng tỉnh dậy, phát hiện bà Tống vẫn chưa ngủ, đang dùng khăn mát chườm trán cho cô.

"Mẹ, mẹ đi ngủ đi, sáng mai con sẽ ổn thôi."

"Con cứ ngủ đi, đừng lo cho mẹ, mẹ không ngủ được."

Khương Nghi sợ bà thật sự thức cả đêm, vội ngồi dậy đẩy bà ra cửa: "Nghe con, mẹ đi nghỉ đi. Mẹ cứ ngồi canh con ở đây, con càng khó ngủ hơn."

Bà Tống không lay chuyển được cô, đành trở về phòng. Lúc đi ngang phòng Trần Thiếu Hy, bà nghe thấy bên trong mơ hồ vang lên tiếng gọi điện thoại, liền gõ nhẹ cửa, hạ giọng nói: "Hy Hy, đến giờ đi ngủ rồi."

Trần Thiếu Hy mở hé cửa, thấy là bà Tống thì rụt rè hỏi: "Chị dâu con đỡ chưa ạ?"

"Vẫn còn sốt nhưng đã ngủ rồi." Bà Tống hạ thấp giọng, sợ đánh thức Khương Nghi: "Con cũng ngủ sớm đi, đừng lo nữa."

Trần Thiếu Hy vừa gật đầu vừa khép cửa lại, màn hình điện thoại trong tay vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi. Cô bé áp máy lên tai, lần đầu tiên nói tiếng Trung với người ở đầu dây bên kia: "Chị dâu bệnh rất rất nặng, có người đàn ông mới lái xe đưa chị về, đều tại anh hết!"

Trần Thư Hoài: "…… Em học tiếng Trung thành ra thế này à?"

Khương Nghi tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng, uống chút cháo. Nhiệt độ cơ thể đã hạ khá nhiều, vẫn còn hơi sốt nhẹ, sau khi nằm xuống ngủ tiếp thì giấc ngủ cũng yên ổn hơn.

Giấc ngủ này kéo dài rất lâu, người toát mồ hôi ướt sũng. Trong lúc đó, cô mơ hồ cảm nhận có người chạm vào trán mình, mấy lần đầu là bàn tay mềm mại, mịn màng, cô biết đó là của bà Tống. Về sau hình như đổi người, lòng bàn tay lành lạnh, chạm nhẹ lên trán cô rồi dùng nhiệt kế đo nhiệt độ.

Cảm giác ốm yếu dần rút đi, cơ thể cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn, cổ và lưng ướt đẫm mồ hôi, Khương Nghi cảm thấy hơi nóng, đang từ giấc ngủ sâu dần tỉnh lại.

Lúc bàn tay mang chút hơi lạnh ấy lại chạm lên trán cô, cô theo phản xạ dụi nhẹ vào, rồi bàn tay đó từ trán lướt xuống chạm lên má cô.

Khương Nghi từ từ mở mắt.

Rèm cửa trong phòng được kéo kín mít, chặn hết ánh sáng bên ngoài, trong phòng tối om, chỉ có chiếc đèn nhỏ đầu giường phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

"Tỉnh rồi à?" Giọng nam trong trẻo vang lên bên tai.

Một nửa gương mặt cô vùi trong gối, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.

Trần Thư Hoài mặc đồ ở nhà đơn giản, ngồi trên ghế cạnh giường. Do ánh sáng lờ mờ, nét mặt anh cũng trở nên mơ hồ, khiến Khương Nghi thoáng nghi ngờ mình đang nằm mơ.

Cô tự đưa tay lên sờ trán, rồi nghe anh nói: "Hết sốt rồi, còn thấy khó chịu không?"

Cô rốt cuộc cũng phản ứng lại, ngồi dậy từ trên giường, không thể tin nổi: "Sao anh lại về rồi?"

"Hy Hy nói em bị bệnh, ba cũng bị bệnh."

"…… Rồi anh liền quay về luôn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!