Chương 37: Khoẻ mạnh

Trần Thư Hoài bị Khương Nghi cúp máy, cầm điện thoại ngẫm nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn là nhịn xuống. Dù sao cũng sắp đến thời gian trở về nước theo kế hoạch, quay lại nói cũng vậy thôi.

Do Tầm Mộc Văn Hóa dự định tổ chức triển lãm ở New York, anh hẹn gặp Tống Quân Văn – bạn của cha mẹ anh ở New York. Nhà họ Tống đã làm trong ngành đầu tư nghệ thuật khá lâu, quan hệ ở New York rộng, nếu có thể hợp tác với nhà họ Tống, sự phát triển của Tầm Mộc Văn Hóa ở Bắc Mỹ sẽ thuận lợi hơn.

Thật ra đầu tư vào Tầm Mộc Văn Hóa chỉ là một chuyện tình cờ. Nội bộ CF Capital khi trao đổi các dự án đầu tư sẽ gửi tất cả email cho hòm thư của anh. Thông thường anh không có thời gian đọc hết, những dự án nhỏ như Tầm Mộc càng không thể khiến anh đặc biệt chú ý.

Chỉ là hôm đó cấp dưới chuyển pitch book của Tầm Mộc đến đúng lúc anh vừa ký xong đơn ly hôn không lâu, đang vô thức đọc email để trấn tĩnh tâm trạng, lại vô tình nhìn thấy cái tên Khương Nghi, thế là dứt khoát tự mình trả lời, đứng ra tiếp nhận dự án nhỏ này.

Nhưng hiện giờ để dự án này trong tay anh đúng là kiểu "ăn thì vô vị, bỏ thì tiếc", anh bận bịu thay tên Chử Kỳ làm cái gì chứ?

Vì vậy khi gặp mặt Tống Quân Văn ở quán cà phê, anh chẳng vội nói chuyện hợp tác, ngược lại còn ngồi uống cà phê tán gẫu đông tây nam bắc với ông chú lâu năm không gặp này một lúc lâu mới vào đề.

Trần Thư Hoài đặt ly cà phê xuống, hỏi trước: "Chú có hút thuốc không ạ?"

Tống Quân Văn xua tay: "Bỏ rồi, cháu cứ hút đi."

Trần Thư Hoài hơi nhướng mày: "Chú cũng bỏ thuốc được sao?"

"Ây, già rồi, không hút nữa. Lúc nào thèm thì hút hai hơi xì gà, không ảnh hưởng đến phổi." Tống Quân Văn cắn một miếng bánh quy: "Bố cháu chẳng phải cũng bỏ thuốc rồi à."

Trần Thư Hoài vừa nhắc đến dự án là lại nghĩ đến Chử Kỳ, cảm thấy phiền, thế là châm một điếu, buột miệng: "Đúng vậy, ông nhà cháu lần đầu có quyết tâm lớn như vậy, mẹ cháu nhìn mà ngạc nhiên luôn."

Tống Quân Văn bật cười: "Cháu còn trẻ, tụi chú già rồi không dám chơi bời nữa. Báo chí nói gì ấy nhỉ, tuổi thọ trung bình của đàn ông ngắn hơn phụ nữ năm năm, chú chỉ muốn sống thêm vài năm với vợ, kẻo đến khi hai mắt vừa nhắm lại, bà ấy quay đầu đi tìm ông già khác thì khổ."

Trần Thư Hoài: "……"

Điếu thuốc kẹp trong tay rõ ràng còn cách xa ánh lửa, vậy mà anh đã bắt đầu cảm thấy nóng tay.

Dập tắt tàn thuốc trong gạt tàn, anh khẽ ho nhẹ một tiếng: "Về dự án cháu nói với chú hôm trước ấy…"

Sau khi bàn xong công việc, Trần Thư Hoài mở khung trò chuyện với Khương Nghi, gửi một tin nhắn mới nối tiếp cuộc gọi bị ngắt lúc sáng.

Khương Nghi trằn trọc trên giường gần một tiếng mới ngủ được, sáng hôm sau mơ mơ màng màng tỉnh dậy, theo thói quen mở WeChat xem tin nhắn.

Trần Thư Hoài: [Chăm sóc tốt cho bản thân.]

May là không nói mấy lời kỳ cục, cô tiện tay trả một câu "Anh cũng vậy", rồi dậy đi làm.

Hôm nay Khương Nghi phải đưa Trần Thiếu Hy đến gặp bố mẹ, nên tan làm rất đúng giờ. Tài xế đã chở Trần Thiếu Hy đợi dưới lầu, vừa bước lên xe cô liền bị mấy túi lớn túi nhỏ chói lóa đập vào mắt.

Khương Nghi ngạc nhiên: "Hôm nay thu hoạch khá nhỉ."

Lúc đi làm trong ngày, Khương Nghi không có thời gian đi với Trần Thiếu Hy, dứt khoát đưa cô bé đến tòa nhà Ngân Tinh. Đây là tòa nhà thuộc nhà họ Trần, Trần Thiếu Hy xem như công chúa đi tuần, được tài xế kiêm vệ sĩ mặc vest đen đưa lên tầng cao nhất là văn phòng gia tộc đi một vòng, rồi được bố trí một cô thư ký xinh đẹp dẫn sang trung tâm thương mại bên cạnh mua sắm.

Trung tâm này toàn hàng hiệu xa xỉ, Trần Thiếu Hy mua sắm vui vẻ không thôi.

Cô bé cười hì hì: "Em mua nhiều túi và trang sức lắm, đều mua hai phần, một cho chị một cho em. Còn có quà cho bác trai bác gái nữa."

Sự thật chứng minh, một triệu tệ không khó tiêu, cô bé đã cầm số dư đi xin thêm tiền của anh trai rồi.

Khương Nghi ngồi lên xe, cười nói: "Không cần mua cho chị đâu, đồ của chị nhiều dùng không hết. Em thích gì cứ mua cho mình là được, tiền có đủ không?"

"Tiền anh cho đó, anh bảo em phải chăm sóc chị thật tốt."

Khương Nghi chỉ coi là cô bé biết ăn nói, cười sờ mặt Trần Thiếu Hy: "Miệng dẻo ghê."

Xe chạy một mạch vào tiểu khu nơi bố mẹ Khương Nghi ở, cô dẫn Trần Thiếu Hy vào nhà liền được chào đón nhiệt liệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!