Chương 35: Đàn ông

Sau khi Khương Nghi gửi tin nhắn kia cho Trần Thư Hoài, mãi không thấy anh trả lời. Phải đến tận một tiếng sau, anh mới giống như chưa từng thấy tin nhắn trước, trực tiếp chuyển sang một chủ đề khác.

Trần Thiếu Hy lớn lên ở Anh, có thể nghe hiểu tiếng Trung đơn giản, nhưng không nói cũng không viết được. Lần này ba mẹ Trần đưa cô bé về nước, là muốn tìm một giáo viên dạy cô bé cách giao tiếp hàng ngày và nhận biết chữ Hán cơ bản.

Trần Thư Hoài nói vừa nãy anh đã hỏi mẹ Khương Nghi xem có giáo viên phù hợp không. Bà Tống vốn là giáo viên tiếng Anh đã nghỉ hưu, rảnh rỗi ở nhà, lại nghe nói là em gái của con rể nên đồng ý đích thân dạy.

Trần Thư Hoài: [Trong thời gian Thiếu Hy học tiếng Trung ở Kinh thị, có tiện để nó ở cùng em không?]

Khương Nghi đối với mấy cô gái ngoan ngoãn lanh lợi như Trần Thiếu Hy hay An Kỳ đều không có sức đề kháng, nhưng cô nhìn trái nhìn phải vẫn thấy chuyện này có hơi quá trùng hợp.

Tuy vậy cô cũng không nghĩ nhiều, cũng thấy nên tìm việc cho bà Tống làm: [Được thôi, khi nào vậy?]

Trần Thư Hoài: [Ngày mai.]

Khương Nghi: ?

"Mẹ ơi, anh trai chuyển cho con một triệu tệ, con tiêu không hết."

Trần Thiếu Hy nằm dài trên ghế sô pha chơi điện thoại, đột nhiên nhận được thông báo chuyển khoản, liền dùng tiếng Anh nói với mẹ và chị đang ngồi đối diện.

Bảo mẫu đang ở phòng thay đồ giúp cô nàng thu dọn quần áo, Sầm Mẫn Trinh và Trần Thư Du đang ngồi đối diện uống trà.

Sầm Mẫn Trinh cũng dùng tiếng Anh đáp lại: "Nó là muốn con đi ăn cơm với chị dâu và ba mẹ chị ấy nhiều một chút, nói lời dễ nghe nhiều một chút, đi dạo phố với chị dâu nhiều một chút."

Trần Thiếu Hy ngẫm nghĩ một lúc về mấy lời nhắn của anh trai, lại nói: "Anh còn bảo con nhắc chị dâu mỗi ngày nhớ về nhà đúng giờ, chú ý an toàn. Sao anh lại làm thế? Chị dâu có phải em bé đâu."

Sầm Mẫn Trinh quay đầu nhìn Trần Thư Du, hai người đối mắt nhau. Trần Thư Du là người duy nhất ngoài ba mẹ biết chuyện anh cả ly hôn, vừa nhìn mẹ là hiểu ngay ý, bật cười.

"Phải nói là anh trai tự chuốc khổ vào người."

Nhắc đến chuyện con trai lớn ly hôn, Sầm Mẫn Trinh có một bụng lời muốn nói.

Lần trước mặt đối mặt với Trần Thư Hoài, sợ tạo áp lực quá lớn, những gì muốn nói bà đều phải kiềm chế. Bây giờ ngồi với hai cô con gái, cuối cùng không nhịn được nữa.

"Anh con từ nhỏ đã như thế, mẹ nhìn mà phát sốt. Năm nó mười bốn tuổi, con gái của bác Tống lái xe thể thao nhà mình lén đến đợi nó dưới nhà ở căn hộ bên Manhattan để rủ nó đi party, con còn nhớ chuyện đó không?"

Trần Thư Du nghĩ ngợi một lát: "Có chút ấn tượng, hình như hôm đó anh không đi."

Lúc đó cô ấy mới mười hai tuổi, trí nhớ mơ hồ, chỉ nhớ Trần Thư Hoài khi đó đã rất cao, không thích nói chuyện, nhưng luôn có con gái theo đuổi.

Là em gái của Trần Thư Hoài, năm đó Trần Thư Du chịu không ít khổ, không chỉ bị các cô gái tấn công dồn dập trên mạng xã hội, còn phải giúp chuyển thư tình, tặng quà, như cung nữ hèn mọn bên cạnh thái tử, rót nước bưng trà còn bị anh trai mắng phiền.

Sầm Mẫn Trinh nghe cô ấy nói vậy, lập tức đập đùi một cái, vừa tức vừa buồn cười.

"Đúng rồi! Anh con lạnh lùng cực kỳ, nó xuống nhà nói với người ta là không đi, rồi quay đầu đi thẳng, cũng không mời người ta lên nhà ngồi. Cô bé đó cũng bướng, chờ dưới nhà một tiếng đồng hồ, mẹ với ba con về nhà nhìn thấy con bé còn đứng ở cửa, lúc đó mới biết chuyện."

Trần Thư Du cười phá lên.

Sầm Mẫn Trinh thở dài một hơi, "Nên mới nói nó hồi bé đã lạnh nhạt với người ta, lớn lên lại không biết dỗ vợ, mới thành ra thế này. Nó đúng là giống y hệt ba tụi con, hồi ba con mới cưới mẹ cũng như thế."

Trần Thư Du cười cười, "Vậy thì tính khí chị dâu tốt hơn mẹ rồi."

Cô ấy đã lớn, có thể cùng mẹ nói mấy chuyện riêng tư, em gái còn nhỏ, nhiều chuyện mẹ chỉ nói với mình cô ấy.

Khi Sầm Mẫn Trinh mang thai Trần Thư Hoài thì từng có dấu hiệu động thai. Vì là đứa đầu nên bà tìm mọi cách giữ, tiêm thuốc giữ thai đến mức mông cứng ngắc mới khó khăn sinh được Trần Thư Hoài khi đủ tháng.

Mà lúc đó Trần Chiêu Trung bận rộn sự nghiệp, suốt thai kỳ gần như không về nhà. Sầm Mẫn Trinh vốn là tiểu thư con nhà giàu, chưa từng cúi đầu, thế là bà điên cuồng quẹt thẻ mua nữ trang, mua tranh, mua nhà, xài tiền của Trần Chiêu Trung như nước, ép ông phải nói chuyện với mình, nhưng không ngờ ông vẫn y như cũ, thậm chí hiếm khi gửi lời nhắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!