Chương 34: Giống em

Khương Nghi pha cho ba Khương một tách trà, tạm coi như đã dỗ ổn được người lớn. Trước khi đi ngủ, cô lại nhận được tin nhắn từ Trần Thư Hoài: [Còn giận à?]

Khương Nghi: [Không có, ba em vốn thế, anh cũng đừng để bụng.]

Trần Thư Hoài: [Anh không để bụng đâu.]

Đến đây thì theo lệ thường, cuộc trò chuyện hẳn nên kết thúc một cách ăn ý. Thế mà không ngờ Trần Thư Hoài hai phút sau lại nhắn thêm: [Mèo vẫn ổn chứ?]

Gần đây tần suất anh nhắn tin tăng vọt đến đáng ngạc nhiên, còn Khương Nghi thì vẫn luôn kiểu nửa lạnh nhạt nửa đáp qua loa. Nhưng mỗi lần anh nhắc tới mấy con mèo, cô đều sẽ trả lời ngay lập tức. Dù Trần Thư Hoài chẳng khác nào những ông bố vô hình trên toàn cõi nhân gian, vắng mặt trong hầu hết cuộc sống của hai con mèo, nhưng dù gì cũng là "con" hai người cùng nuôi, Khương Nghi rất hiểu, anh vẫn có tình cảm với chúng.

Cô lập tức gửi qua một loạt ảnh của Mập Ú và Đáng Yêu.

Hai con mèo trông gần như y hệt nhau, hiếm ai phân biệt được chính xác. Khương Nghi không nhịn được hỏi: [Anh còn nhận ra đứa nào là đứa nào không đấy?]

Trần Thư Hoài: [Nhận ra.]

Anh trích lại một tấm ảnh rồi bảo: [Đây là Đáng Yêu, nó luôn rất giống em.]

Trong tấm ảnh đó, con mèo béo múp đang ngồi chụm hai chân như gà mái, vừa hay bắt gặp ống kính nhắm vào mình, liền nghiêng mắt nhìn người ta bằng ánh mắt lạnh lùng cao quý.

Khương Nghi: [……]

Sau khi tham dự tiệc gia đình nhà họ Trần, lại về nhà thăm ba mẹ một chuyến, người chồng cũ cuối cùng cũng đã quay lại New York, cuộc sống của Khương Nghi rốt cuộc cũng bước vào giai đoạn yên ổn.

Sáng thứ Hai, vừa bước vào văn phòng, An Kỳ đã ôm một chồng tài liệu gõ cửa phòng cô: "Chị ơi, trang chữ ký trong hợp đồng đầu tư bên CF Capital gửi qua rồi. Luật sư Thường nhắc chúng ta hôm nay nhớ gửi lại để làm bản chính thức của hợp đồng đó."

Khương Nghi mở mail nhìn một cái, gật đầu: "Được, em in trang ký tên ra đi, nhớ để ý số bản in. Chị lát nữa đi tìm tổng giám đốc Chử ký, ký xong em scan gửi lại cho luật sư Thường là được."

"Ok chị."

Vì Trần Thư Hoài đã đồng ý nới lỏng thời hạn lên sàn, nên ngay khi khung hợp đồng đầu tư vòng A được xác định, công ty liền đồng thời bắt đầu đàm phán với các nhà đầu tư khác. Có ý kiến của CF Capital làm chốt, yêu cầu sửa đổi từ các bên còn lại không lớn, bản cuối cùng nhanh chóng được chốt và bước vào giai đoạn ký kết.

Lúc An Kỳ in trang ký tên xong, Khương Nghi lại gọi cô ấy: "Tuần trước bận quá, chị có mua ít đồ từ HongKong mà chưa mang lên. Hôm nay chị có mang theo ít bánh quy, em lấy hai hộp ăn thử nhé. Còn có một túi mỹ phẩm, chị nhớ em bảo muốn thử, chị thấy có set combo nên mua luôn, em cầm về dùng đi."

An Kỳ lập tức hí hửng chạy tới đống túi, mở túi mỹ phẩm ra liền trợn tròn mắt.

Cô ấy run run cầm lên, giọng kích động: "Cái này này này, không phải mỹ phẩm, là ba tháng tiền lương của em đó! Em… em cầm mà run tay luôn!"

Rồi rất nhanh đã ôm chặt cái túi không buông tay, miệng thì ngọt như mía lùi.

"Chị ơi, từ lúc chị vào công ty, em thấy mình được bao nuôi luôn rồi!"

"Ăn trưa không tốn tiền, ngày nào cũng có đồ ăn vặt, chị nghỉ phép là em có quà."

"Em phạm lỗi chị cũng không mắng, còn an ủi em!"

An Kỳ lau nước mắt, nhào tới ôm Khương Nghi: "Chị ơi, em muốn làm con chị quá!!! Em không dám tưởng tượng hạnh phúc này to lớn tới cỡ nào!!!"

Khương Nghi dịu dàng xoa đầu cô ấy: "Giữ kín chút, mỹ phẩm chỉ mua cho mình em thôi. Còn mấy túi bánh quy kia, em đem chia cho mọi người trong nhóm. Cái túi to nhất còn lại để lại cho chị, chị mang cho tổng giám đốc Chử."

"Dạ dạ!"

An Kỳ hí hửng đi khỏi.

Khương Nghi cầm trang ký tên cùng túi bánh quy quà tặng đi tới văn phòng của Chử Kỳ. Đúng lúc thấy anh ấy xách túi thể thao bước vào cửa, cô trêu: "Ôi chà, sếp tới làm việc rồi à?"

Chử Kỳ cười cười, mở cửa phòng giúp cô: "Sợ Khương tổng kiểm tra bất ngờ đó chứ, chứ không thì chiều tôi mới tới."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!