Chương 33: Con cái

"Nếu chúng ta có con, anh có yêu nó không? Anh thích con trai hay con gái?" Một buổi sáng nào đó sau khi đã đính hôn, Khương Nghi thuận miệng hỏi Trần Thư Hoài sau khi hai người vừa "vận động buổi sáng" xong.

Khi ấy Trần Thư Hoài vừa tắm xong, bên hông chỉ quấn một chiếc khăn tắm, dáng người đẹp không sót một chỗ. Anh mở tủ quần áo, tiện tay chọn một chiếc áo phông đen mặc vào, vừa làm vừa thờ ơ đáp: "Gì cũng được, đều yêu cả."

Khương Nghi nghe anh trả lời như vậy, không nói gì, chỉ yên lặng ôm gối nằm sấp trên giường. Cô vô thức ngẩn người, đến khi hoàn hồn lại thì Trần Thư Hoài đã vén chăn lên trèo lên giường, tay vòng qua eo cô kéo vào lòng.

Giọng anh lười nhác: "Muốn có con rồi à? Vậy lần sau không mang bao nữa."

Mặt Khương Nghi nóng bừng, trên người vẫn chưa mặc quần áo, lập tức trốn ra khỏi lòng anh, dùng chăn quấn chặt mình lại: "Em còn trẻ thế này, sinh cái gì mà sinh?"

Thời gian trôi qua nhanh thật, năm đó cô hai mươi tư tuổi, bây giờ đã sáu năm trôi qua, vậy mà suy nghĩ của cô vẫn chưa thay đổi chút nào. Ngoài những lý do như ly hôn, phấn đấu cho sự nghiệp, Khương Nghi còn cho rằng bản thân mình vốn không thể trở thành một người mẹ tốt.

Ví dụ đơn giản chính là ba mẹ cô: năm ấy ba cô ba mươi tuổi, mẹ cô hai mươi tám, khi cả hai vẫn chưa chuẩn bị gì cho việc làm cha mẹ thì đã sinh ra Khương Nghi.

Ba cô thời trẻ có một khuyết điểm rất lớn, chính là trọng nam khinh nữ. Khi cô còn là một bé sơ sinh nhăn nheo được y tá bế từ phòng sinh ra trao tận tay ông, ông đã nói: "A, là nguyện vọng hai à."

Mặc dù là vậy nhưng ông vẫn rất mực chăm sóc mẹ con cô, từ nấu cơm đến dọn dẹp nhà cửa đều do một tay ông lo liệu. Khương Nghi từ nhỏ đã được ông nuôi nấng trắng trẻo mũm mĩm, ông thích nhất là dẫn cô ra ngoài khoe khoang cô con gái xinh xắn đáng yêu của mình.

Vì ba cô làm trong cơ quan nhà nước, mẹ cô là giảng viên đại học, thời đó không cho phép sinh con thứ hai, ông lại là người luôn sống theo nguyên tắc, chưa từng nhắc đến chuyện đó.

Thế nhưng "không có con trai" lại trở thành nỗi khúc mắc dai dẳng trong lòng ông, còn "chồng để bụng chuyện mình không sinh được con trai" lại trở thành nỗi trăn trở trong lòng bà Tống.

Đến khi Khương Nghi khoảng mười tuổi, cô vẫn thường thấy ba mình hút thuốc uống rượu một mình vào đêm khuya, còn mẹ thì khóc thầm trong phòng ngủ. Mỗi lần khóc xong lại quay ra kiểm tra bài tập và đề thi của cô.

"Sao lại phạm lỗi ngớ ngẩn thế này?"

"Chín mươi tám điểm là hài lòng rồi à? Có bao giờ tự hỏi vì sao mình không được điểm tuyệt đối không?"

"Thứ ba à? Không đứng nhất thì chẳng có gì đáng vui cả."

"Mẹ yêu cầu cao là để con có tiếng nói, hiểu không? Con phải chứng minh con không thua kém gì bọn con trai."

Khi ấy Khương Nghi vẫn chưa hiểu rõ những mâu thuẫn tiềm ẩn giữa cha mẹ mình, nhưng trong lớp cũng có nhiều bạn đến từ gia đình đơn thân hoặc tái hôn, vì vậy có một hôm cô hỏi mẹ: "Mẹ, sao mẹ không ly hôn với ba?"

Bà Tống mắt đỏ hoe nói với cô: "Ba con cũng không phải người xấu, nhưng ông ấy… sau này con đừng lấy người như ông ấy. Haiz, đợi con lớn rồi sẽ hiểu, hôn nhân không đơn giản vậy đâu."

Năm Khương Nghi mười bốn tuổi, cô mới nghe bà ngoại kể về sự tích "nguyện vọng hai" kia.

Khi ba cô nói ra câu đó, bà ngoại đứng ngay bên cạnh, trong lòng luôn canh cánh chuyện ấy. Mãi đến khi Khương Nghi lớn, bà cụ mới kể lại chuyện mà mười mấy năm qua mình vẫn thấy nghẹn nơi cổ họng.

Chuyện đó xảy ra từ khi cô mới chào đời, nhưng lại trở thành một tiếng sấm giữa bầu trời trong xanh thời thiếu nữ của cô.

Nó đến mà chẳng hề báo trước, khiến cô trở tay không kịp, như sét đánh ngang tai, rung động đến mức màng nhĩ đau nhức, tim nhói từng cơn. Chính lúc ấy cô mới nhận ra tình yêu của người cha mình từng nhận được thực ra có vết nứt, tình yêu giữa cha mẹ cũng vậy.

Nhưng cái gai giữa ba mẹ cô bắt đầu biến mất khi Khương Nghi dần bộc lộ năng lực học tập xuất sắc.

Lên cấp ba, những lời bàn về chuyện "con trai học lý tốt hơn, con gái học văn tốt hơn" đều vô tác dụng với cô. Năm đầu cấp ba chưa phân ban, toàn thành phố thi chung tất cả các môn, còn trên bảng điểm của cô bất kể là môn văn hay môn lý thì điểm số đều gần như tuyệt đối. Cô không chỉ là thủ khoa toàn thành, mà còn bỏ xa người đứng thứ hai cả một đoạn lớn.

Khi ấy, ba cô tối nào ngủ cũng cười tỉnh dậy, cuối cùng ông cũng nhận ra người khác sinh con trai hay con gái gì cũng chẳng quan trọng, không ai so được với cô con gái nhà ông. Nỗi tiếc nuối vì không có con trai tan biến hoàn toàn, thậm chí khi ra ngoài tản bộ, ông cũng luôn miệng: "Sinh con gái tốt thật, nhìn con bé nhà tôi này, vừa hiểu chuyện vừa có tiền đồ."

Người khác nghe xong liền nói: "Anh số tốt, vợ anh mát tay sinh được Văn Khúc Tinh đấy."

(*Văn Khúc Tinh là một vị thần cai quản về văn chương, thi cử và công danh sự nghiệp, được xem là biểu tượng của trí tuệ và tài năng)

Tình cảm giữa cha mẹ cô cũng ngày càng tốt hơn. Họ cùng nhau nuôi dạy một cô con gái xuất sắc, có thể ngẩng cao đầu trước mặt người khác.

Nhưng khi người ta hỏi họ kinh nghiệm nuôi con, họ lại không nói được gì rõ ràng. Suy nghĩ một hồi mới kết luận rằng: "Con bé nhà tôi từ nhỏ đã biết điều, chúng tôi cũng chẳng phải quản gì, nó tự thành ra như vậy thôi!"

Người ta nghe xong đều khen họ khiêm tốn, chỉ có Khương Nghi biết hai người đó thực sự không hề khiêm tốn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!