Trần Thư Du ngồi ở ban công tầng hai, ngón tay trắng trẻo kẹp một điếu thuốc dành cho nữ, đầu ống thuốc đen nhánh mảnh mai rực lên ánh lửa đỏ.
Cô ấy chống cằm, rít một hơi rồi từ tốn nhả ra làn khói trắng đậm, vừa vô vị vừa buồn chán nhìn hai người đang ngồi đối diện nhau cách đó không xa.
Trần Thư Hoài ngồi trên ghế đơn, mặt không biểu cảm. Vương Hứa Ý ngồi đối diện, khăn giấy lau nước mắt chất thành một đống, miệng còn nghẹn ngào: "Rõ ràng là em quen anh trước mà…"
Trần Thư Du thấy thật buồn cười.
Anh cô ấy đã ba mươi tuổi, kết hôn năm năm rồi, mà còn bày ra cái trò như phim thần tượng tuổi teen này. Nghĩ tới đó, cô ấy ngậm điếu thuốc, khóe môi nhếch lên, may mà không bật cười thành tiếng, nhưng lại không đề phòng bị Trần Thư Hoài liếc mắt một cái.
Cô ấy lập tức thu lại biểu cảm, quay đầu nhìn ra ngoài. Vừa hay thấy Khương Nghi đang từ vườn hoa đi vào biệt thự.
Trần Thư Du dùng đầu thuốc chỉ xuống dưới, làm khẩu hình với anh trai: Chị dâu dậy rồi.
Vương Hứa Ý vẫn còn đang lảm nhảm toàn mấy chuyện hồi mười bốn mười lăm tuổi, những chuyện bạn bè giao lưu bình thường lại bị cô ta đội cho cái bộ lọc quá dày, nói ra thì hoàn toàn không phải cùng một phiên bản với những gì Trần Thư Hoài nhớ.
Trần Thư Hoài thu lại ánh nhìn hướng về em gái, lạnh nhạt nói với cô ta: "Vừa rồi tôi đã giải thích rất rõ ràng, những chuyện cô nói đều là cô nghĩ nhiều rồi. Còn nữa, vợ tôi không thích nhắc tới mấy chuyện kiểu này. Tôi cũng mới biết dạo gần đây cô hay tìm riêng cô ấy, chuyện đó đã thành quấy rối rồi, Vương Hứa Ý."
Vương Hứa Ý: "Nhưng hai người đã ly hôn rồi, Thư Hoài, em tận mắt thấy mà!"
"Chuyện đó thật hay giả cũng không liên quan tới cô." Trần Thư Hoài chẳng buồn giữ thể diện cho cô ta.
"Tôi nói đến đây là hết. Cô cũng hiểu rõ lý do tôi mời cô đến đây hôm nay là để nói chuyện này. Nếu cô còn tiếp tục đem chuyện nhà tôi đi nói bậy bên ngoài, hoặc có ý định theo dõi vợ tôi, tôi sẽ phải tìm bác Vương nói chuyện."
Dứt lời, anh đứng dậy: "Xin phép đi trước. Thư Du, em ở lại trò chuyện thêm với Vương Hứa Ý nhé."
Vương Hứa Ý mắt đỏ hoe, mặt trắng bệch, ngơ ngác nhìn theo bóng anh rời đi.
Sáng nay cô ta đến đây là vì nhận được điện thoại từ mẹ Trần, nhưng không ngờ người đón cô ta lại là Trần Thư Hoài và Trần Thư Du. Vừa nhìn thấy Trần Thư Hoài, trong lòng cô ta đã dâng lên một tia hy vọng, còn tưởng là có chuyện tốt gì, ai ngờ vừa ngồi xuống, anh đã gán cho cô ta tội danh "quấy rối".
Nghĩ lại một chút, cô ta lập tức hiểu ra lần trò chuyện hôm nay tám phần là do mẹ Trần âm thầm sắp xếp.
Trần Thư Du ngồi vào chỗ anh trai vừa ngồi, tay kẹp thuốc, đưa lên gạt gạt vào gạt tàn, giọng vẫn nhàn nhạt: "Thôi đi, vì một người đàn ông mà thế này có đáng không?"
Vương Hứa Ý lại kéo thêm một tờ khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa hỏi: "Thư Du, cậu thật sự không tin anh cậu từng thích tớ sao? Trước đây ở New York, lúc anh ấy tới trường thăm cậu, lần nào cũng nhớ mang cho tớ một miếng bánh ngọt."
Trần Thư Du nhìn cô ta một cái đầy kinh ngạc: "Vì cậu cứ dính lấy tôi, nên anh ấy mua cho tôi thì cũng tiện mua thêm một phần cho cậu thôi, chẳng lẽ lại để cậu nhìn tôi ăn một mình? Mà chuyện đó bao nhiêu năm trước rồi, tôi học mấy năm trời, anh ấy chỉ đến trường có hai lần thôi."
"Nhưng họ ly hôn rồi mà! Cậu không biết à? Ba mẹ cậu đều biết rồi đó, chẳng lẽ Trần Thư Hoài không nói gì sao?"
Nghe vậy, trong mắt Trần Thư Du loé lên một tia kinh ngạc.
Cô ấy thật sự không biết chuyện này. Ba mẹ cô ây và anh cả hình như cũng chưa từng nhắc đến. Mà hai đứa em suốt ngày ngây ngô vui vẻ kia có vẻ cũng vẫn còn bị giấu.
Trần Thư Du rất nhanh lấy lại bình tĩnh: "Vậy à? Vậy chắc là anh tôi đang níu kéo lại rồi, đàn ông không phải đều như thế sao."
Nói xong, cô ấy khẽ cười một tiếng, điếu thuốc ngậm nơi môi, giọng mơ hồ không rõ: "Chị dâu tôi thật là cho anh ấy mặt mũi đấy. Nếu là tôi thi chẳng có kiên nhẫn như vậy đâu."
Vương Hứa Ý ngây người, không thể tin nổi Trần Thư Hoài lại làm ra chuyện níu kéo như thế, càng không thể tin Trần Thư Du khi nghe tin anh trai ly hôn lại có thể bình tĩnh đến mức này?!
Cô ta cầm khăn giấy trong tay, không nhịn được nói: "Cậu đứng về phía ai vậy? Có thể an ủi tớ một câu không…"
Trần Thư Du nhả ra một làn khói, thong thả dập tắt đầu thuốc trong gạt tàn, nửa cười nửa không: "Cậu thấy tôi đứng về phía ai? Anh trai tôi ấy à, trên đời này ngoài mẹ tôi ra, chỉ có chị dâu mới trị được. Cậu còn muốn tôi nói gì nữa?"
Nét mặt Vương Hứa Ý lập tức sững lại.
Đúng là anh em ruột. Biểu cảm trên gương mặt Trần Thư Du, cách cô ấy nói chuyện gần như giống hệt Trần Thư Hoài, tất cả đều thờ ơ, lời nói mơ hồ.
Nói trắng ra là lạnh nhạt. Bọn họ chẳng muốn dây dưa với người khác, cũng chẳng muốn thất lễ, nên tỏ ra thân thiết ngoài mặt. Nhưng lâu dần mới nhận ra dù có cố gắng thế nào cũng không thể thật sự bước vào lòng họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!