Khương Nghi chớp chớp mắt, cơn buồn ngủ tan biến, thay vào đó là chút kinh ngạc: "Vì em?"
"Ừ."
Sau khi bất ngờ, cô nhoẻn miệng cười mang theo chút đắc ý: "Bọn họ nói gì anh vậy?"
Việc Trần Thư Hoài bị mắng vốn dĩ là chuyện lạ đời, Khương Nghi cũng tỉnh cả ngủ, vui vẻ ngồi chờ nghe chuyện.
Thấy vẻ mặt cô rõ ràng là đang hả hê, Trần Thư Hoài khẽ hừ cười một tiếng, bất ngờ cúi người xuống.
Hàng mi dài rõ ràng từng sợi, đôi mắt đen trầm, sống mũi cao thẳng, ngũ quan tuấn tú sắc sảo đập thẳng vào tầm mắt cô, Khương Nghi lập tức sững người.
"…Ba mẹ anh trách anh không đủ quan tâm em." Giọng anh trầm thấp chậm rãi.
Đôi mắt Khương Nghi thoáng vẻ mơ hồ, nhận ra bầu không khí lúc này không bình thường, theo bản năng nghiêng đầu né tránh, hai tay chống lên ngực anh đẩy ra, nửa đùa nửa thật: "Thấy chưa, đến ba mẹ anh còn nhận ra cơ mà."
Cô chẳng buồn quan tâm đến việc Trần Thư Hoài bị cô đẩy đến mép giường, trực tiếp lật người xuống giường, chân trần bước trên sàn, cởi chiếc váy khoác bên ngoài, chỉ còn lại váy ngủ lụa sát người, rồi đi vào phòng tắm tẩy trang.
Trần Thư Hoài im lặng nhìn cô thay đồ không chút đề phòng.
Chiếc váy ngủ màu trắng ôm sát, dây quai mảnh khảnh vắt trên bờ vai đầy đặn duyên dáng của cô, ôm trọn b** ng*c căng tròn và vòng eo mảnh mai, vạt váy vừa khéo rơi xuống đùi trắng mịn, độ dài trong mắt đàn ông đúng chuẩn "nguy hiểm".
Anh đứng dậy đi tới, dựa vào khung cửa phòng tắm.
Khương Nghi đang rửa mặt, hai cánh tay hơi mở ra xoa nhẹ gò má, xương bả vai như đôi cánh bướm khẽ nhô lên. Khi cô cúi người, chiếc váy lại trượt lên vài phân, làn da lộ ra trắng mịn như sữa tươi ấm, khiến anh lập tức nhớ lại những ký ức ngọt ngào mê hoặc.
Khương Nghi nhanh chóng rửa mặt xong, kéo khăn bên cạnh lau mặt, vừa ngẩng đầu lên liếc vào gương liền thấy Trần Thư Hoài không biết đứng đó từ lúc nào, im lặng nhìn cô không nói gì, cũng không có biểu cảm gì.
Cô giật nảy mình: "Anh… còn chuyện gì nữa à?"
Khương Nghi vốn chỉ trang điểm nhẹ, sau khi tẩy trang cũng không thay đổi quá nhiều, chỉ là đường nét lông mày rõ ràng hơn, dung mạo trở nên trong trẻo thanh khiết, trông trẻ hơn vài phần. Gò má vẫn còn dính nước chưa lau khô, vài sợi tóc ướt dính vào mặt và cổ, trông cô như một đóa nhài vừa mới đẫm sương.
Trần Thư Hoài đứng yên đó, nhìn cô vài giây rồi chậm rãi nói: "Những năm qua, anh biết trong lòng em có oán giận, cũng biết mình giận dỗi mà xa cách em… đừng giày vò nhau nữa được không…"
Khương Nghi hơi ngẩn ra, rồi nói với anh: "Chúng ta có giày vò nhau đâu."
Trần Thư Hoài đưa tay định nắm lấy cổ tay cô, nhưng bị cô né đi. Anh vẫn đuổi theo, tay siết chặt lấy cánh tay cô, lực mạnh đến bất ngờ.
"Sau ly hôn em cũng hiểu chia tay khó chịu thế nào rồi. Em khóc, em nói chúng ta đã thay đổi, nhưng thật ra vốn không có chuyện đó. Mọi thứ đều có thể từ từ giải quyết, em đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như vậy nữa. Cãi nhau đến nước này cũng đủ rồi. Khoảng thời gian anh về, phần lớn chúng ta vẫn ổn, đúng không?"
Khương Nghi lúc này mới phản ứng lại, anh đang nói gì.
"Anh đang nói đùa gì vậy? Anh mới về chưa tới hai tháng, còn trước đó anh để em một mình bao nhiêu năm?"
Cô nhìn anh như không thể tin được, rồi nói tiếp: "Hơn nữa trong mắt anh, ly hôn là cái gì? Là kiểu chia tách, sáp nhập doanh nghiệp à, bỏ bao nhiêu công sức chỉ để đùa cho vui thôi sao?"
"Em nói và chuyện này căn bản không liên quan."
"Thế thì khác gì nhau đâu? Một gia đình chẳng phải như hai người cùng mở công ty, tình cảm chính là vốn liếng. Anh mấy năm liền không đầu tư vào, công ty không phá sản mới là lạ đấy."
Khương Nghi hít sâu một hơi: "Chúng ta đều là lần đầu kết hôn, em cũng có chỗ chưa tốt, em biết có lúc em cố ý chọc tức anh, nhưng những chuyện đó bây giờ không còn quan trọng nữa đâu, Thư Hoài. Những lời này em đã nói với anh rất nhiều lần rồi."
Thấy Trần Thư Hoài vẫn không nhúc nhích, giọng cô mang theo vài phần bất lực: "Buông tay em ra đi."
Có lẽ vì cô dịu giọng lại, bàn tay đang siết lấy cánh tay cô cuối cùng cũng buông ra, Trần Thư Hoài đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nặng nề nhìn cô.
Khương Nghi đi lướt qua người anh, ngồi xuống mép giường châm hương tinh dầu, hương thơm thanh nhã giúp cô hoàn toàn bình tĩnh lại, giọng cũng nhẹ đi không mang chút cảm xúc nào: "Không ai hoàn hảo cả. Cuộc hôn nhân này thất bại, thì sau này ta chỉ cần cố gắng hơn trong mối quan hệ tiếp theo là được rồi."
Cô vừa đặt bật lửa xuống, phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!