Cuộc sống của Vương Hứa Ý chủ yếu xoay quanh ba việc: du lịch, tán trai và theo dõi tình trạng hôn nhân của vị hôn phu cũ.
Từ nhỏ đến lớn, cô ta quanh quẩn trong đám công tử nhà giàu, có người trong giới Hương Cảng, có người Bắc Mỹ, có cả Âu châu. Lai Á cũng thử rồi, trai trắng thuần cũng từng nếm trải kha khá, nhưng cứ cố tìm mãi vẫn không thấy ai vượt qua được Trần Thư Hoài.
Ở anh có kiểu khí chất trầm ổn, khiêm nhường đặc trưng của người Trung Quốc, nhưng trong xương tủy lại mang cái chất phóng khoáng và táo bạo của một công tử lớn lên ở Bắc Mỹ. Chỉ cần anh dùng đôi mắt lạnh nhạt kia liếc nhẹ một cái, nếu có thể nhìn ra một chút ý cười hứng thú trong đó, cũng đủ khiến người ta thấy như được ban ân.
Cô ta lười nhác nằm trên giường lướt điện thoại, bên cạnh là ly rượu vang đỏ ngả nghiêng và bao cao su vứt vạ vật trên bàn đầu giường, người tình mới vẫn còn ngủ say.
Trên màn hình điện thoại là dòng trạng thái bạn bè của Khương Nghi, Vương Hứa Ý thông qua một nhóm chat do một nhà buôn đá quý lập ra, dùng tài khoản phụ kết bạn với Khương Nghi, lấy cớ để âm thầm theo dõi tình hình của Trần Thư Hoài.
Cô ta vốn cũng muốn kết bạn với Trần Thư Hoài, khổ nỗi tài khoản mạng xã hội của anh được quản lý rất chặt, đến giờ cô ta chỉ thêm được một cái WeChat công việc, mà cái WeChat đó phần lớn thời gian lại do thư ký của anh quản lý.
Vương Hứa Ý lướt xem từng dòng trạng thái, càng xem càng bực.
Trạng thái của Khương Nghi gần như không có thông tin đời tư, một hai tháng mới đăng một lần, toàn là mấy bài tuyên truyền chúc mừng dự án hoàn thành, chẳng khác gì Trần Thư Hoài, đúng kiểu cuồng công việc không có đời sống cá nhân.
Vương Hứa Ý thì rất chăm chút cho các nền tảng xã giao của mình, nào là đi show diễn, nào là uống trà chiều, gặp gỡ hội chị em người mẫu, minh tinh… Mỗi việc đều đủ để chụp cả buổi chiều, tối về vui sướng đọc bình luận của mấy fan nam fan nữ khen ngợi.
Có điều nhờ chăm chỉ rình mò trạng thái của Khương Nghi, cô ta cũng ngầm đoán ra được vài thay đổi trong cuộc sống của đối phương gần đây. Ví dụ như gần đây cô đã rời văn phòng luật sư, chuyển sang làm pháp chế cho một công ty nhỏ, có vẻ rảnh rỗi hơn, thậm chí cuối tuần còn đăng ảnh đọc sách trong quán cà phê.
Khương Nghi đang đọc "Trên đỉnh tuyệt vọng" của Cioran.
Vương Hứa Ý đặc biệt tra cứu xem Cioran là ai, sau đó đoán rằng gần đây cuộc sống của Khương Nghi chắc không mấy suôn sẻ. Trùng hợp là thời gian này Trần Thư Hoài từ New York quay về Kinh thị, ở suốt hơn một tháng vẫn chưa có ý định quay lại.
Trực giác thứ sáu trời ban của phụ nữ khiến Vương Hứa Ý ngửi ra mùi bất thường.
Cô ta luôn cho rằng Trần Thư Hoài và Khương Nghi sớm muộn cũng tan, hai người xa cách lâu như vậy, ai tin nổi họ còn yêu nhau? Lần này Trần Thư Hoài ở lại Kinh thị, hoặc là đang muốn hàn gắn quan hệ, hoặc là sắp ly hôn.
Vương Hứa Ý ngứa ngáy trong lòng, lăn qua lộn lại trên giường, đến mức làm phiền cả người tình mới.
Anh chàng này là sinh viên đại học ngoài hai mươi, người Kinh thị bản địa, gia cảnh bình thường nhưng đẹp trai, ngọt miệng, "dụng cụ lớn, kỹ năng tốt", ngoài cái tật dính người thì Vương Hứa Ý khá hài lòng.
Anh chàng vừa mở mắt đã ôm lấy cô ta, dính lấy hỏi: "Sáng sớm dậy chỉ nhìn điện thoại không thèm nhìn anh à?"
Vương Hứa Ý đang bực nên không muốn để ý, chỉ nói một câu: "Đừng quấy,"
Rồi bấm gọi một cuộc điện thoại.
Chuông chờ vang hồi lâu, suýt thì ngắt máy, cuối cùng cũng được nối máy, đầu dây bên kia là một giọng nữ lạnh nhạt: "Alo?"
Vương Hứa Ý lập tức ra hiệu cho cậu trai bên cạnh im lặng, rồi cười nói:
"Thư Du, là tớ, Hứa Ý đây."
Trần Thư Du là em gái của Trần Thư Hoài, chỉ nhỏ hơn anh hai tuổi, tính cách cũng tương tự, thậm chí còn lạnh lùng và kiêu ngạo hơn. Trước đây để hiểu thêm về Trần Thư Hoài, Vương Hứa Ý đã không tiếc công sức để kết thân với Thư Du.
Nhưng mấy năm gần đây, Trần Thư Du dần tiếp quản vị trí cốt lõi trong tập đoàn gia đình, còn Vương Hứa Ý thì vẫn ăn chơi nhảy múa suốt ngày, thêm nữa Trần Thư Hoài đã kết hôn, liên lạc giữa hai người dần thưa, chỉ khi nào Vương Hứa Ý cực kỳ muốn dò la tin tức của Trần Thư Hoài mới tìm tới cô ấy.
Giọng bên kia không thân thiện cũng không xa cách: "Hứa Ý à, có chuyện gì không?"
"Tớ chỉ muốn hỏi, dạo này anh cậu có phải vẫn ở Kinh thị không? Anh ấy định quay về sống hẳn trong nước à?"
"Tôi không rõ lắm, anh ấy không báo cáo lịch trình với tôi."
"…Ờ, chị dâu cậu cũng không nói gì à?"
"Chị dâu tôi cũng không cần báo cáo lịch trình với tôi."
Dường như sợ mình tỏ thái độ quá cứng, Trần Thư Du lại bổ sung một câu: "Mấy hôm nay anh tôi ở Kinh thị, ngày mốt nhà tôi có buổi tụ họp ở Hồng Kông, anh ấy ở trong nước lâu cũng không có gì lạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!